
Một buổi chiều đầu hè, ánh nắng không còn gay gắt như trước, mà dịu dàng, vừa đủ để xua tan cái lạnh giá vừa qua. Tôi cảm thấy như được đón nhận một niềm hạnh phúc mới.
Em lặng lẽ bước đi bên cạnh tôi, đôi khi có chút líu ríu. Những tia nắng dường như đang nhảy múa trên đôi vai gầy của em.
Chúng tôi đến sân bay sớm hơn giờ bay khoảng hai mươi phút. Cả hai ngồi im lặng ở hàng ghế chờ, tôi biết em đang chờ đợi một lời đáp từ tôi trước khi em lên đường sang Nhật Bản.
Tôi vẫn nhìn em như thường lệ, mái tóc đuôi gà búi không quá cao, gương mặt thanh tú với đôi gò má ửng hồng vì nắng. Đôi mắt em long lanh nhìn xa xăm, đôi môi hồng khẽ mỉm cười với tôi:
- Ey, anh đang nhìn gì vậy?
- Ừ, nhìn em.
- Biểu! Lại nhìn lén, cái tính này không bỏ được.
- Ơ… anh nhìn lén khi nào?
Em “hừ” một tiếng rồi quay đi, những ngón tay nhẹ nhàng gõ lên túi hành lý. Khoảng lặng những ngày qua dường như tan biến, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm. Định tìm một câu đùa để chọc em, thì em nhìn thẳng vào tôi, với vẻ nghiêm nghị:
- Anh ích kỷ lắm, thật đấy!
- Ơ, chuyện gì vậy?
- Anh không cho em cơ hội để lựa chọn một người khác. Em… yêu anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt…
…….
![]() | ![]() | ![]() |
1 nhận xét