Vân AnhTừng trang sách có một sức hấp dẫn đặc biệt, khiến tâm trí tôi cứ lao theo câu chuyện, cứ lao theo từng dấu chân, từng ký ức của cô nàng nhân vật chính, với nỗi mong mỏi vô cùng tận là để biết cô có tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình không? và cuối cùng cô có tìm được chàng trai đã khiến ký ức trong cô tồn tại lâu hơn bình thường không? Flora là một cô gái đặc biệt, từ sau tại nạn, từ sau khi não bị tổn thương, trí nhớ của cô chỉ có thể được lưu trữ trong vài giờ đồng hồ, sau đó, mọi thứ biến mất, trắng xóa, để lại cô với bao nỗi hoang mang, bối rối, không biết trước đó mình đã làm những gì? và mình phải làm gì tiếp theo?. Thế mà, lại có người khiến cô nhớ được, nhớ được khoảnh khắc ấm áp, hạnh phúc, nhớ được nụ hôn nồng cháy trên bãi biển của hai người, hơi gió, hơi muối mát lạnh vây quanh bọn họ. Sau tất cả, Flora quyết định theo đuổi mục tiêu của cuộc đời mình đến cùng, dù bản thân có đầy khiếm khuyết, cô vẫn can đảm đi tìm người con trai ấy, can đảm đi đến vùng đất xa lạ, dù gặp bao nhiêu cản trở, khó khăn, Flora 17 tuổi vẫn luôn cố gắng, vẫn luôn mạnh mẽ. Có phải tuổi trẻ là như thế? Không bỏ cuộc, không ngần ngại, không sợ gian khó? Và cô luôn khiến tôi phải suy ngẫm vì trong Flora tồn tại sự mạnh mẽ mà bản thân tôi không thể có. Giọng văn của tác giả nhẹ nhàng, lời văn cũng là lời kể của nhân vật chính trong câu chuyện. Vì Flora bị mất trí nhớ nên các từ ngữ lặp đi lặp lại khá nhiều, tạo cảm giác không chỉ một mình cô tự đi tìm ký ức của bản thân mà còn có độc giả luôn đồng hành với cô, đi tìm cùng cô..
Mai MítCứ mỗi thứ Năm, khi đang ở nhà đối diện với thầy giáo bằng cái máy tính, nghe thầy giảng. Mình lại ngồi ngẩn ngơ nhớ lại những thứ Năm trước. Mỗi trưa học xong, tiết trời Hà Nội se se, không nắng cũng chẳng mưa, đi dọc phố Giảng Võ, lá cây xôn xao tỉ tê, dòng người qua qua lại lại nhưng không đông đúc và che lấn. Chen ngang dòng xe đó, để đi qua Trần Huy Liệu, chui vào một góc của Nhã Nam coffee yêu ắng, bỏ lại ngoài kia mấy tiếng ồn ào, chào nhau, hay mặc cả một mớ hoa cúng rằm. Chốc chốc lại nghe tiếng khua muỗng vào ly cà phê của chú nào đó đang căng não suy nghĩ cho báo cáo tổng kết cuối năm, hay tiếng máy xay sinh tố xoài ít đá từ quầy bar vẳng đến. Rồi chốc chốc lại là tiếng mở cửa bước vào, bật lên "leng keng" từ tiếng chuông đồng ngoài cửa. Thỉnh thoảng vẫn có mấy em bé lớp bốn, lén lút đem trà sữa bên ngoài vào, ngồi trong góc thì thầm thành tiếng, gây chú ý, rồi vô ý làm đổ trà sữa đá xay ra bàn, mấy cục trân châu đen lăn lốc, để chị phụ vụ từ tốn lại gần lau hộ và dặn dò đôi lời. Mình nhớ một Hà Nội thu gọn trong góc ngồi của Nhã Nam coffee Trần Huy Liệu như vậy. Không chen lấn, không vội vã. Chỉ có từ tốn, lặng lẽ, rồi chào nhau với cái nhìn thân thương.Con người, vốn đâu ai sinh ra đã có thể lặng lẽ ngồi uống ly cà phê của mình, rồi đọc ngấu nghiến quyển sách trên tay mà không thỉnh thoảng phát giác nói to tiếng hay gọi nhân viên í ới đâu. Nhưng, khi bước vào một thế giới có không gian nhỏ, mọi quy định không phải nằm trên tấm bản mà là dựa vào sự lễ độ và sự quan sát của con người với con người, và với không gian mà mình chấp nhận hòa hợp nữa.
Phương UyênNgày đầu tiên của năm 2020, tôi ngồi đọc một mạch hết quyển sách này. Thực sự trong thân tâm dù cảm nhận tình tiết không quá đặc sắc, nhưng không hiểu sao bản thân chẳng muốn dừng cuốn sách lại, cứ đọc mải miết, mải miết đến khi khép lại trang cuối cùng lúc nào không hay.
Từng trang sách có một sức hấp dẫn đặc biệt, khiến tâm trí tôi cứ lao theo câu chuyện, cứ lao theo từng dấu chân, từng ký ức của cô nàng nhân vật chính, với nỗi mong mỏi vô cùng tận là để biết cô có tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình không? và cuối cùng cô có tìm được chàng trai đã khiến ký ức trong cô tồn tại lâu hơn bình thường không?
Flora là một cô gái đặc biệt, từ sau tại nạn, từ sau khi não bị tổn thương, trí nhớ của cô chỉ có thể được lưu trữ trong vài giờ đồng hồ, sau đó, mọi thứ biến mất, trắng xóa, để lại cô với bao nỗi hoang mang, bối rối, không biết trước đó mình đã làm những gì? và mình phải làm gì tiếp theo?. Thế mà, lại có người khiến cô nhớ được, nhớ được khoảnh khắc ấm áp, hạnh phúc, nhớ được nụ hôn nồng cháy trên bãi biển của hai người, hơi gió, hơi muối mát lạnh vây quanh bọn họ.
Sau tất cả, Flora quyết định theo đuổi mục tiêu của cuộc đời mình đến cùng, dù bản thân có đầy khiếm khuyết, cô vẫn can đảm đi tìm người con trai ấy, can đảm đi đến vùng đất xa lạ, dù gặp bao nhiêu cản trở, khó khăn, Flora 17 tuổi vẫn luôn cố gắng, vẫn luôn mạnh mẽ.
Có phải tuổi trẻ là như thế? Không bỏ cuộc, không ngần ngại, không sợ gian khó? Và cô luôn khiến tôi phải suy ngẫm vì trong Flora tồn tại sự mạnh mẽ mà bản thân tôi không thể có.
Giọng văn của tác giả nhẹ nhàng, lời văn cũng là lời kể của nhân vật chính trong câu chuyện. Vì Flora bị mất trí nhớ nên các từ ngữ lặp đi lặp lại khá nhiều, tạo cảm giác không chỉ một mình cô tự đi tìm ký ức của bản thân mà còn có độc giả luôn đồng hành với cô, đi tìm cùng cô.
"Từng trang sách có một sức hấp dẫn đặc biệt, khiến tâm trí tôi cứ lao theo câu chuyện, cứ lao theo từng dấu chân, từng ký ức của cô nàng nhân vật chính, với nỗi mong mỏi vô cùng tận là để biết cô có tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình không? và cuối cùng cô có tìm được chàng trai đã khiến ký ức trong cô tồn tại lâu hơn bình thường không? Flora là một cô gái đặc biệt, từ sau tại nạn, từ sau khi não bị tổn thương, trí nhớ của cô chỉ có thể được lưu trữ trong vài giờ đồng hồ, sau đó, mọi thứ biến mất, trắng xóa, để lại cô với bao nỗi hoang mang, bối rối, không biết trước đó mình đã làm những gì? và mình phải làm gì tiếp theo?. Thế mà, lại có người khiến cô nhớ được, nhớ được khoảnh khắc ấm áp, hạnh phúc, nhớ được nụ hôn nồng cháy trên bãi biển của hai người, hơi gió, hơi muối mát lạnh vây quanh bọn họ. Sau tất cả, Flora quyết định theo đuổi mục tiêu của cuộc đời mình đến cùng, dù bản thân có đầy khiếm khuyết, cô vẫn can đảm đi tìm người con trai ấy, can đảm đi đến vùng đất xa lạ, dù gặp bao nhiêu cản trở, khó khăn, Flora 17 tuổi vẫn luôn cố gắng, vẫn luôn mạnh mẽ. Có phải tuổi trẻ là như thế? Không bỏ cuộc, không ngần ngại, không sợ gian khó? Và cô luôn khiến tôi phải suy ngẫm vì trong Flora tồn tại sự mạnh mẽ mà bản thân tôi không thể có. Giọng văn của tác giả nhẹ nhàng, lời văn cũng là lời kể của nhân vật chính trong câu chuyện. Vì Flora bị mất trí nhớ nên các từ ngữ lặp đi lặp lại khá nhiều, tạo cảm giác không chỉ một mình cô tự đi tìm ký ức của bản thân mà còn có độc giả luôn đồng hành với cô, đi tìm cùng cô.."
"Cứ mỗi thứ Năm, khi đang ở nhà đối diện với thầy giáo bằng cái máy tính, nghe thầy giảng. Mình lại ngồi ngẩn ngơ nhớ lại những thứ Năm trước. Mỗi trưa học xong, tiết trời Hà Nội se se, không nắng cũng chẳng mưa, đi dọc phố Giảng Võ, lá cây xôn xao tỉ tê, dòng người qua qua lại lại nhưng không đông đúc và che lấn. Chen ngang dòng xe đó, để đi qua Trần Huy Liệu, chui vào một góc của Nhã Nam coffee yêu ắng, bỏ lại ngoài kia mấy tiếng ồn ào, chào nhau, hay mặc cả một mớ hoa cúng rằm. Chốc chốc lại nghe tiếng khua muỗng vào ly cà phê của chú nào đó đang căng não suy nghĩ cho báo cáo tổng kết cuối năm, hay tiếng máy xay sinh tố xoài ít đá từ quầy bar vẳng đến. Rồi chốc chốc lại là tiếng mở cửa bước vào, bật lên "leng keng" từ tiếng chuông đồng ngoài cửa. Thỉnh thoảng vẫn có mấy em bé lớp bốn, lén lút đem trà sữa bên ngoài vào, ngồi trong góc thì thầm thành tiếng, gây chú ý, rồi vô ý làm đổ trà sữa đá xay ra bàn, mấy cục trân châu đen lăn lốc, để chị phụ vụ từ tốn lại gần lau hộ và dặn dò đôi lời. Mình nhớ một Hà Nội thu gọn trong góc ngồi của Nhã Nam coffee Trần Huy Liệu như vậy. Không chen lấn, không vội vã. Chỉ có từ tốn, lặng lẽ, rồi chào nhau với cái nhìn thân thương.Con người, vốn đâu ai sinh ra đã có thể lặng lẽ ngồi uống ly cà phê của mình, rồi đọc ngấu nghiến quyển sách trên tay mà không thỉnh thoảng phát giác nói to tiếng hay gọi nhân viên í ới đâu. Nhưng, khi bước vào một thế giới có không gian nhỏ, mọi quy định không phải nằm trên tấm bản mà là dựa vào sự lễ độ và sự quan sát của con người với con người, và với không gian mà mình chấp nhận hòa hợp nữa."
"Ngày đầu tiên của năm 2020, tôi ngồi đọc một mạch hết quyển sách này. Thực sự trong thân tâm dù cảm nhận tình tiết không quá đặc sắc, nhưng không hiểu sao bản thân chẳng muốn dừng cuốn sách lại, cứ đọc mải miết, mải miết đến khi khép lại trang cuối cùng lúc nào không hay.
Từng trang sách có một sức hấp dẫn đặc biệt, khiến tâm trí tôi cứ lao theo câu chuyện, cứ lao theo từng dấu chân, từng ký ức của cô nàng nhân vật chính, với nỗi mong mỏi vô cùng tận là để biết cô có tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình không? và cuối cùng cô có tìm được chàng trai đã khiến ký ức trong cô tồn tại lâu hơn bình thường không?
Flora là một cô gái đặc biệt, từ sau tại nạn, từ sau khi não bị tổn thương, trí nhớ của cô chỉ có thể được lưu trữ trong vài giờ đồng hồ, sau đó, mọi thứ biến mất, trắng xóa, để lại cô với bao nỗi hoang mang, bối rối, không biết trước đó mình đã làm những gì? và mình phải làm gì tiếp theo?. Thế mà, lại có người khiến cô nhớ được, nhớ được khoảnh khắc ấm áp, hạnh phúc, nhớ được nụ hôn nồng cháy trên bãi biển của hai người, hơi gió, hơi muối mát lạnh vây quanh bọn họ.
Sau tất cả, Flora quyết định theo đuổi mục tiêu của cuộc đời mình đến cùng, dù bản thân có đầy khiếm khuyết, cô vẫn can đảm đi tìm người con trai ấy, can đảm đi đến vùng đất xa lạ, dù gặp bao nhiêu cản trở, khó khăn, Flora 17 tuổi vẫn luôn cố gắng, vẫn luôn mạnh mẽ.
Có phải tuổi trẻ là như thế? Không bỏ cuộc, không ngần ngại, không sợ gian khó? Và cô luôn khiến tôi phải suy ngẫm vì trong Flora tồn tại sự mạnh mẽ mà bản thân tôi không thể có.
Giọng văn của tác giả nhẹ nhàng, lời văn cũng là lời kể của nhân vật chính trong câu chuyện. Vì Flora bị mất trí nhớ nên các từ ngữ lặp đi lặp lại khá nhiều, tạo cảm giác không chỉ một mình cô tự đi tìm ký ức của bản thân mà còn có độc giả luôn đồng hành với cô, đi tìm cùng cô."