Hoàng Mann Búp Sen Xanh - Sơn Tùng.
Đây là cuốn sách về cậu bé Nguyễn Sinh Côn từ khi lớn lên cho tới lúc trưởng thành là chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành. Những câu chuyện bên trong đem lại hai cảm giác rất rõ ràng như thế này: Sự cảm động và khâm phục bởi những suy nghĩ và hành động vì dân vì nước của các bậc nho sĩ, và sự ấm áp rất đỗi dịu êm bởi tình người.
Khung cảnh mở ra tại làng Chùa, với đời sống người dân tuy giản dị mà đằm thắm, đầy sự quan tâm và xởi lởi. Cậu bé Côn được sinh ra ở đó, và trưởng thành trong sự bao dung chăm sóc của mẹ, của bà, của các chị các cô, cùng với sự dạy bảo nghiêm khắc của cha là anh nho Sắc. Thiên nhiên và tình người đã nuôi dưỡng ra một tâm hồn đẹp, ham học hỏi, ham suy nghĩ, mà cũng đầy đạo đức và lễ độ.
Búp Sen Xanh không phải một câu chuyện đao to búa lớn hay cố gắng để nâng tầm một con người. Đó là một dòng chảy rất đỗi bình thường như bao tuổi thơ và quá trình lớn lên của nhiều đứa trẻ khác. Nguyễn Sinh Côn cũng lớn lên ở làng quê Việt Nam yên bình, có người lao động, có tiếng chó sủa, có tiếng hát của những cô gái dệt vải, có tiếng lũ trẻ con nô đùa, có tiếng những học trò học bài trên lớp, những lần bỏ học ra ngoài câu cá, những lần đi trêu chó nhà hàng xóm bị bắt được, những lời dạy của bà ngoại mượn lời ca dao, tục ngữ, hay hình ảnh các nho sĩ đàm đạo với nhau trong đêm sâu… Một xã hội Việt Nam đã cũ được ghi lại với đủ đầy những lễ nghi, những chuyển động cuộc sống.
Điều khiến câu chuyện trở nên khác thường, thậm chí phi thường, ấy là từ những gì mà cậu bé Côn được dạy bảo từ khi còn tấm bé, là từ thiên tư phi thường của Côn, là từ căn nhà gia giáo nuôi dưỡng một con người mang chí anh hùng.
HiênĐồng bào ai cũng " kính " công ơn cứu nước của Bác, nhưng để trọn vẹn hai chữ " kính yêu " thì phải hiểu được một khía cạnh nào đó của Người , và tác giả đã chọn kể cho ta về những ngày Người mới chào đời cho tới khi ra đi tìm đường cứu nước , một bản tóm tắt đầy cảm xúc quá trình trưởng thành của Người - " Viết về tuổi thơ của các vĩ nhân là để con người biết đúng đường mà học tập vì ai cũng từng là trẻ con".
Sơn Tùng đáng được ngưỡng mộ vì những cố gắng vượt qua bệnh tật , khó khăn để thu thập những thước tư liệu quý giá về Bác từ những người đã từng trực tiếp ăn ở với Bác, gom thành những trang văn chân thật kể từ thuở hai cụ nội của Bác vừa nên duyên, những sự việc và con người góp phần nuôi dưỡng ý chí cách mạng của cậu bé Côn năm nào, và một đoạn ngắn về người giai nhân đầu đời có tên Út Huệ .
Đoạn làm mình xúc động nhất là lúc Bác từ biệt cha để xuất dương, cụ Sắc đã bảo " Phút giây này con đừng gọi cha, hãy gọi Tổ quốc , Đồng bào ! Con đi đi con " , đây cũng là lần cuối cùng hai cha con gặp nhau .
Một điểm ấn tượng nữa là vẻ đẹp tảo tần điển hình của người phụ nữ xưa, hết mình chăm lo cho chồng con của chị Sắc , và nó lại làm cho mình mâu thuẫn ở điểm tư tưởng cụ Sắc tiến bộ nhưng vẫn coi nam nhân chỉ việc học và luận chuyện lớn , vẫn để cho vợ mình gồng gánh tất cả việc nhà để rồi chết trẻ vì kiệt sức ư ? Hoàng Thị Loan đã sinh ra một người con vĩ đại nhưng cuộc đời lại quá tàn nhẫn với bà .
Cuốn này không cho mình quá nhiều kiến thức lịch sử, nhưng nó mang trái tim của mình đến gần Bác hơn.
XùThú thật rằng: Lâu lắm rồi mình mới đọc cuốn sách hay và ý nghĩa đến vậy . Trước giờ mình thấy lịch sử học sao mà khô khan thế , nhưng khi tiếp cận với cuốn sách này thì mình thấy yêu và hiểu nhiều hơn về lịch sử . Cuốn sách này viết về Bác , từ thuở ấu thơ đến lúc ra đi tìm đường cứu nước tại bến cảng nhà Rồng . Tất cả đều hiện lên chân thực , sống động qua lời kể rất gần gũi của tác giả . Mình chứng kiến lại gia đình của Bác , nơi người con của Tổ quốc ấy được sinh ra như thế nào , được dạy dỗ rèn luyện ra sao , và sau này lớn lên thành người tài đức vẹn toàn bao người ngưỡng mộ . Điều khiến mình yêu và tự hào cũng như ngưỡng mộ nhất ở Bác chính là lòng thương người , yêu nước . Hi vọng nhiều bạn sẽ đọc được cuốn sách này , nó thực sự rất ý nghĩa . Sách của fahasa chưa bao giờ làm mình thất vọng . Lúc nào cũng đẹp,mới , giao hàng nhanh và có tâm .
Bảo BảoNgấu nghiến toàn bộ hơn 360 trang sách chỉ trong một buổi tối trời mưa, lúc gấp sách lại thì đã hơn 2h sáng, nên những lời nhận xét của mình về quyển sách này sẽ không hề ba hoa chút nào. Những điều được học, nghe kể về Bác khi xưa chưa bao giờ hiện ra một cách tỏ tường như thế. Chuyện về cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc mồ côi năm 4 tuổi khóc chạy tìm mẹ trên đôi chân trần, chuyện bà Nguyễn Thị Loan mất mà con mới sinh không có sữa để bú, lời văn giản dị mà đầy ám ảnh khiến cái trải nghiệm "Hôm qua em mơ gặp Bác Hồ" một lần nữa ùa về trong đêm đó. Đọc sách là cơ hội cho vô vàn bài học quý giá về vị lãnh tụ vĩ đại âm thầm bồi đắp thêm cho tâm hồn. Nhưng theo mình, có lẽ bài học tâm đắc nhất trong sách cho các bạn trẻ là chữ CHO. "Ai hiểu chữ CHO thì hiểu văn hóa. Còn nếu cuộc đời là để anh dành lấy của người khác, để ăn trên ngồi trốc, thì đời anh sẽ phải mưu mô, lừa dối, anh chả cách nào thấy lòng thanh thản và những công trình làm được sẽ giả tạo. Làm sao cái giả tạo thắng được cái thật khi con người thèm khát sự thật? Bà mẹ yêu con đâu phải để nhờ con?"
Minh MinhThật tuyệt vời. Lâu lắm rồi mình mới đọc cuốn sách hay và ý nghĩa đến vậy . Trước giờ mình thấy lịch sử học sao mà khô khan thế , nhưng khi tiếp cận với cuốn sách này thì mình thấy yêu và hiểu nhiều hơn về lịch sử . Cuốn sách này viết về Bác , từ thuở ấu thơ đến lúc ra đi tìm đường cứu nước tại bến cảng nhà Rồng . Tất cả đều hiện lên chân thực , sống động qua lời kể rất gần gũi của tác giả . Mình chứng kiến lại gia đình của Bác , nơi người con của Tổ quốc ấy được sinh ra như thế nào , được dạy dỗ rèn luyện ra sao , và sau này lớn lên thành người tài đức vẹn toàn bao người ngưỡng mộ . Điều khiến mình yêu và tự hào cũng như ngưỡng mộ nhất ở Bác chính là lòng thương người , yêu nước . Hi vọng nhiều bạn sẽ đọc được cuốn sách này , nó thực sự rất ý nghĩa . Sách của fahasa chưa bao giờ làm mình thất vọng . Lúc nào cũng đẹp,mới , giao hàng nhanh và có tâm .
Mai MítĐồng bào ai cũng " kính " công ơn cứu nước của Bác, nhưng để trọn vẹn hai chữ " kính yêu " thì phải hiểu được một khía cạnh nào đó của Người , và tác giả đã chọn kể cho ta về những ngày Người mới chào đời cho tới khi ra đi tìm đường cứu nước , một bản tóm tắt đầy cảm xúc quá trình trưởng thành của Người - " Viết về tuổi thơ của các vĩ nhân là để con người biết đúng đường mà học tập vì ai cũng từng là trẻ con".
Sơn Tùng đáng được ngưỡng mộ vì những cố gắng vượt qua bệnh tật , khó khăn để thu thập những thước tư liệu quý giá về Bác từ những người đã từng trực tiếp ăn ở với Bác, gom thành những trang văn chân thật kể từ thuở hai cụ nội của Bác vừa nên duyên, những sự việc và con người góp phần nuôi dưỡng ý chí cách mạng của cậu bé Côn năm nào, và một đoạn ngắn về người giai nhân đầu đời có tên Út Huệ .
Đoạn làm mình xúc động nhất là lúc Bác từ biệt cha để xuất dương, cụ Sắc đã bảo " Phút giây này con đừng gọi cha, hãy gọi Tổ quốc , Đồng bào ! Con đi đi con " , đây cũng là lần cuối cùng hai cha con gặp nhau .Một điểm ấn tượng nữa là vẻ đẹp tảo tần điển hình của người phụ nữ xưa, hết mình chăm lo cho chồng con của chị Sắc , và nó lại làm cho mình mâu thuẫn ở điểm tư tưởng cụ Sắc tiến bộ nhưng vẫn coi nam nhân chỉ việc học và luận chuyện lớn , vẫn để cho vợ mình gồng gánh tất cả việc nhà để rồi chết trẻ vì kiệt sức ư ? Hoàng Thị Loan đã sinh ra một người con vĩ đại nhưng cuộc đời lại quá tàn nhẫn với bà .Cuốn này không cho mình quá nhiều kiến thức lịch sử, nhưng nó mang trái tim của mình đến gần Bác hơn.
NắngBúp Sen Xanh - Sơn Tùng.
Đây là cuốn sách về cậu bé Nguyễn Sinh Côn từ khi lớn lên cho tới lúc trưởng thành là chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành. Những câu chuyện bên trong đem lại hai cảm giác rất rõ ràng như thế này: Sự cảm động và khâm phục bởi những suy nghĩ và hành động vì dân vì nước của các bậc nho sĩ, và sự ấm áp rất đỗi dịu êm bởi tình người.
Khung cảnh mở ra tại làng Chùa, với đời sống người dân tuy giản dị mà đằm thắm, đầy sự quan tâm và xởi lởi. Cậu bé Côn được sinh ra ở đó, và trưởng thành trong sự bao dung chăm sóc của mẹ, của bà, của các chị các cô, cùng với sự dạy bảo nghiêm khắc của cha là anh nho Sắc. Thiên nhiên và tình người đã nuôi dưỡng ra một tâm hồn đẹp, ham học hỏi, ham suy nghĩ, mà cũng đầy đạo đức và lễ độ.
Búp Sen Xanh không phải một câu chuyện đao to búa lớn hay cố gắng để nâng tầm một con người. Đó là một dòng chảy rất đỗi bình thường như bao tuổi thơ và quá trình lớn lên của nhiều đứa trẻ khác. Nguyễn Sinh Côn cũng lớn lên ở làng quê Việt Nam yên bình, có người lao động, có tiếng chó sủa, có tiếng hát của những cô gái dệt vải, có tiếng lũ trẻ con nô đùa, có tiếng những học trò học bài trên lớp, những lần bỏ học ra ngoài câu cá, những lần đi trêu chó nhà hàng xóm bị bắt được, những lời dạy của bà ngoại mượn lời ca dao, tục ngữ, hay hình ảnh các nho sĩ đàm đạo với nhau trong đêm sâu… Một xã hội Việt Nam đã cũ được ghi lại với đủ đầy những lễ nghi, những chuyển động cuộc sống.
Điều khiến câu chuyện trở nên khác thường, thậm chí phi thường, ấy là từ những gì mà cậu bé Côn được dạy bảo từ khi còn tấm bé, là từ thiên tư phi thường của Côn, là từ căn nhà gia giáo nuôi dưỡng một con người mang chí anh hùng.
Han Linh Đồng bào ai cũng " kính " công ơn cứu nước của Bác, nhưng để trọn vẹn hai chữ " kính yêu " thì phải hiểu được một khía cạnh nào đó của Người , và tác giả đã chọn kể cho ta về những ngày Người mới chào đời cho tới khi ra đi tìm đường cứu nước , một bản tóm tắt đầy cảm xúc quá trình trưởng thành của Người - " Viết về tuổi thơ của các vĩ nhân là để con người biết đúng đường mà học tập vì ai cũng từng là trẻ con".
Sơn Tùng đáng được ngưỡng mộ vì những cố gắng vượt qua bệnh tật , khó khăn để thu thập những thước tư liệu quý giá về Bác từ những người đã từng trực tiếp ăn ở với Bác, gom thành những trang văn chân thật kể từ thuở hai cụ nội của Bác vừa nên duyên, những sự việc và con người góp phần nuôi dưỡng ý chí cách mạng của cậu bé Côn năm nào, và một đoạn ngắn về người giai nhân đầu đời có tên Út Huệ .
Đoạn làm mình xúc động nhất là lúc Bác từ biệt cha để xuất dương, cụ Sắc đã bảo " Phút giây này con đừng gọi cha, hãy gọi Tổ quốc , Đồng bào ! Con đi đi con " , đây cũng là lần cuối cùng hai cha con gặp nhau .
Một điểm ấn tượng nữa là vẻ đẹp tảo tần điển hình của người phụ nữ xưa, hết mình chăm lo cho chồng con của chị Sắc , và nó lại làm cho mình mâu thuẫn ở điểm tư tưởng cụ Sắc tiến bộ nhưng vẫn coi nam nhân chỉ việc học và luận chuyện lớn , vẫn để cho vợ mình gồng gánh tất cả việc nhà để rồi chết trẻ vì kiệt sức ư ? Hoàng Thị Loan đã sinh ra một người con vĩ đại nhưng cuộc đời lại quá tàn nhẫn với bà .
Cuốn này không cho mình quá nhiều kiến thức lịch sử, nhưng nó mang trái tim của mình đến gần Bác hơn.
Hà LanĐọc sách quả là một việc vừa cần thiết, vừa là một thú vui, một niềm hạnh phúc vô bờ. Những con chữ đã giúp Bác nhận ra đường lối đúng đắn cũng như nhận ra sai lầm của các bậc tiền nhân. Chữ nghĩa, sách vở là thứ lũ cuốn phăng rác rến tục tĩu, những cơn say bí tỉ, những cãi cọ om òm của những thợ thuyền tại bến cảng Nhà Rồng… Với lời văn dung dị, vốn hiểu biết chắt góp một đời, nhà văn Sơn Tùng đã dựng lên những hình ảnh đẹp lồng lộng của các bậc cha anh. Đất nước lâm nguy, anh tài nào cũng muốn cống hiến cho dân tộc.
Đặc biệt xúc động là tác giả đã giúp ta quay ngược thời gian, hiểu rõ hơn về tuổi thơ của chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Không mang chất huyền sử, truyền thuyết như bao tác phẩm cùng thể loại. Búp sen xanh đã thực sự xây dựng sống động một bức chân dung đời thực rạng ngời nhân cách và lớn lao tầm nhìn.
An iu Lâu lắm rồi mình mới đọc cuốn sách hay và ý nghĩa đến vậy . Trước giờ mình thấy lịch sử học sao mà khô khan thế , nhưng khi tiếp cận với cuốn sách này thì mình thấy yêu và hiểu nhiều hơn về lịch sử . Cuốn sách này viết về Bác , từ thuở ấu thơ đến lúc ra đi tìm đường cứu nước tại bến cảng nhà Rồng . Tất cả đều hiện lên chân thực , sống động qua lời kể rất gần gũi của tác giả . Mình chứng kiến lại gia đình của Bác , nơi người con của Tổ quốc ấy được sinh ra như thế nào , được dạy dỗ rèn luyện ra sao , và sau này lớn lên thành người tài đức vẹn toàn bao người ngưỡng mộ . Điều khiến mình yêu và tự hào cũng như ngưỡng mộ nhất ở Bác chính là lòng thương người , yêu nước . Hi vọng nhiều bạn sẽ đọc được cuốn sách này , nó thực sự rất ý nghĩa .
Sách của fahasa chưa bao giờ làm mình thất vọng . Lúc nào cũng đẹp,mới , giao hàng nhanh và có tâm .
Tiểu NguyễnTôi như bị ám ảnh đoạn cả nhà chuyển đến kinh đô qua đèo Hải Vân hùng vĩ, cao ngút ngàn, những bông mây trắng mềm như muốn sà xuống, quấn quanh những người khách vào chốn "thần kinh". Chốc chốc, con đường cứ thoắt ẩn thoắt hiện, tiếng chim quốc cứ "quốc ...quốc..." đầy khắc khoải.. Như chính những vần thơ Bà Huyện Thanh Quan từng viết: "Nhớ nước đau lòng con quốc quốc - Thương nhà mỏi miệng cái gia gia". Búp sen xanh là món quà, là dư vị quê hương nơi những người con xứ Nghệ tình nghĩa gắn bó. Là nơi gắn liền, chứng kiến, nuôi lớn tuổi thơ Bác với đủ những mất mát, nỗi đau, những kỉ niệm, niềm vui khó quên. Là chính búp sen xanh cao nhất, đẹp nhất, thơm nhất mọc lên giữa đầm được các bạn hái vội tặng Bác trước lúc đi xa để Bác luôn nhớ vị quê nhà... Đó không chỉ là những giọt nước mắt thấu hiểu, đồng cảm mà còn chứa đựng đầy sự tự hào về người cha già đáng kính của dân tộc Việt Nam!
Nguyễn ĐứcMình đã đọc búp sen xanh rất nhiều lần rồi và lần nào đọc lại mình lại tìm ra được rất nhiều cái hay về bác trong tác phẩm búp sen xanh . Cái mình thích nhất khi đọc búp sen xanh là chuyện tình của bác hồ và sư cô huệ . Con người ai cũng có tình yêu nhưng rồi bác đã từ bỏ tình yêu của mình để lên đường tìm hòa bình cho đất nước nếu năm đó bác không chịu hi sinh thứ tình cảm thiêng liêng ấy thì chúng ta sẽ mãi bị áp bức thống trị của thực dân pháp và không có tự do và hòa bình như hiện nay. Mình thấy thích nhất là câu nói của bác nói với bà huệ trước khi ra đi tìm đường cứu nước là “Chiếc lược này khi còn sống mẹ vẫn dùng chải tóc. Giờ mẹ mất rồi, tôi lại đi xa. Tôi trao lại nó cho Út Huệ”.
ThảoTôi đọc cuốn sách này từ ngày còn học tiểu học. Bản thân tôi vẫn còn nhớ rõ những chi tiết trong ấy. Cuốn sách viết về Bác Hồ Chí Minh đầu tiên của tôi, cũng là cuốn sách chi tiết nhất mà tôi được biết đến. Cuốn sách là một tập truyện kể về Bác từ khi bác được sinh ra cho đến khi bác rời bến cảng Nhà Rồng. Những câu từ chau chuốt, âm điệu nhẹ nhàng sẽ khiến bạn cảm giác như mình đang theo dõi bác, hiểu rõ hơn về Bác, vị cha già kính yêu của dân tộc ta. Cuốn sách này cùng với cuốn Bông Sen Vàng sẽ khiến bạn đi hết được cuộc đời của Bác, trải qua bao thăng trầm như thế nào. Là người Việt Nam, hơn hết tôi khuyên bạn nên đọc để hiểu rõ hơn về Vị lãnh tụ vĩ đại của ta.
ĐứcTác phẩm viết về thời thơ ấu của chủ tịch Hồ Chí Minh đến lúc Bác rời bến Nhà Rồng sang Pháp. Ngấu nghiến toàn bộ hơn 360 trang sách chỉ trong một buổi tối trời mưa, lúc gấp sách lại thì đã hơn 2h sáng, nên những lời nhận xét của mình về quyển sách này sẽ không hề ba hoa chút nào.
Những điều được học, nghe kể về Bác khi xưa chưa bao giờ hiện ra một cách tỏ tường như thế. Chuyện về cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc mồ côi năm 4 tuổi khóc chạy tìm mẹ trên đôi chân trần, chuyện bà Nguyễn Thị Loan mất mà con mới sinh không có sữa để bú, lời văn giản dị mà đầy ám ảnh khiến cái trải nghiệm "Hôm qua em mơ gặp Bác Hồ" một lần nữa ùa về trong đêm đó.
Đọc sách là cơ hội cho vô vàn bài học quý giá về vị lãnh tụ vĩ đại âm thầm bồi đắp thêm cho tâm hồn. Nhưng theo mình, có lẽ bài học tâm đắc nhất trong sách cho các bạn trẻ là chữ CHO. "Ai hiểu chữ CHO thì hiểu văn hóa. Còn nếu cuộc đời là để anh dành lấy của người khác, để ăn trên ngồi trốc, thì đời anh sẽ phải mưu mô, lừa dối, anh chả cách nào thấy lòng thanh thản và những công trình làm được sẽ giả tạo. Làm sao cái giả tạo thắng được cái thật khi con người thèm khát sự thật? Bà mẹ yêu con đâu phải để nhờ con?"