Hùng Phong Nếu bạn là con người tò mò với thế giới thì cuốn sách thực sự nó như dành riêng cho bạn
Còn bạn thích tâm lý học thì lại càng hay hơn vì cuốn sách khi được hiểu sau sẽ có rất nhiều thứ đáng suy ngẫm trong thứ bạn muốn tìm ( tâm lý học )
Vì sao ư ? Đơn giản lắm ! Cuốn sách này nó đem đến những giả thuyết hoàn toàn vượt ngoài trí tưởng tượng của bạn. Nó đem đến sự u ám, nhưng lại đôi trang lại có sự thú vị và hơn thế nữa là sự phá bỏ tru thức bạn biết từ trước.
Tiểu NguyễnMột cuốn sách lạ lùng thu hút những con người lạ lùng. Nó lạ vì chất điên, vì những nhân vật xây dựng, vì cả đống lý thuyết đa chuyên ngành đến sợ sợ và vì sự logic đôi khi không thể chối cãi của những con người bị gán cái mác "tâm thần". Tâm lý của con người là thứ bí ẩn và khó giải thích nhất trên đời, việc xác định một người liệu có mang tâm lý bất thường hay không phụ thuộc vào bác sĩ và những con người được cho là "bình thường" khác trong xã hội. Tiêu chuẩn bình thường ấy đến từ đâu? Đến từ số đông. Nhưng những con người thiểu số trong cuốn "Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải" với những câu chuyện khác nhau, suy luận phân tích lý lẽ riêng khác nhau lại khiến chúng ta phải nhìn lại rằng số đông liệu có phải lúc nào cũng đúng? Số đông bình thường sống trong bức tường thành vững chắc và an toàn nhưng sau khi đọc cuốn sách này, liệu bạn có tự hỏi đằng sau bức tường này là gì?
TrungBan đầu mình cứ nghĩ tác giả cuốn sách này là bác sĩ tâm lý nên khá là không thoải mái khi đọc vì rất thiếu dẫn chứng khoa học, thiếu kiến thức cơ bản về bệnh tâm lý, không đề xuất cách chữa trị,...
Nhưng mà đến khi nhận ra tác giả chỉ là một nhà báo, hoặc chỉ là ai đó có sở thích nói chuyện với bệnh nhân tâm thần, thì cách đón nhận của mình lại khác.
Rõ ràng ở góc độ một người bác sĩ, điều họ ưu tiên trước nhất không phải là câu chuyện của bệnh nhân mà là tìm cách để giúp bệnh nhân có thể sinh hoạt và sống một cuộc sống “bình thường” như bao người, cũng như đảm bảo bệnh nhân không làm gì gây hại đến bản thân và mọi người xung quanh.
Cón tác giả chỉ là một người bình thường, tiếp cận bệnh nhân không vì mục đích chữa trị đặc biệt gì, chỉ đơn giản là sở thích của ông. Ông chủ yếu tập trung lắng nghe câu chuyện của họ, không đưa ra bất cả phán đoán hay đánh giá gì. Ông còn chủ động tiếp thu tất cả những suy nghĩ của họ, thậm chí còn dành thời gian để phân tích và thảo luận cùng họ, điều rất hiếm khi xảy ra.
Đây không phải là một cuốn thuần khoa học, dùng cho mục đích nghiên cứu học tập để biết thêm về bệnh tâm lý mà mình nghĩ nó nên được đón nhận như một cuốn ghi chép câu chuyện của những người đặc biệt.
Mình thích tác giả ở điểm ông chỉ đơn giản lắng nghe mọi thứ, một cách rất trung lập, không có bất cứ phán xét hay tỏ vẻ khinh thường người bệnh chỉ vì họ khác biệt
Cuốn sách thú vị ở chỗ người đọc có cơ hội được biết rõ hơn những suy nghĩ có phần lạ thường khác người của bệnh nhân.
Cuốn sách khiến mình tự hỏi, rốt cuộc như thế là bình thường và không bình thường. Cơ sở nào để phân biệt? Và giới hạn của “bình thường” nằm ở đâu. Có ai chắc chắn rằng mình chưa một lần có những suy nghĩ, quan điểm sống lạ lùng, không giống ai. Phải chăng người bình thường và bệnh nhân chỉ khác nhau ở khả năng che giấu suy nghĩ của mình cũng như khống chế bản thân để ngăn mình hành động khác thường và cố gắng sống giống những người khác hết mức có thể.
ThanhNhững điều mà cuốn sách này đề cập đến thực sự quá sức tưởng tưởng của tôi, khiến tôi có đôi chút cảm thấy sợ hãi. Điều mà trước nay bạn cho là đúng và được mọi người công nhận chưa chắn đã hẳn là đúng. Nói cách khác, cái được cho là đúng chỉ đơn giản là sự đồng thuận của số đông. Có thể bạn sẽ cần chuẩn bị tâm ký trước khi đọc cuốn sách này, để đón nhận cái mới, mở mang cái giới hạn tầm nhìn hạn hẹp về vũ trụ bao la. Cuốn sách để cập đến nhiều vấn đề, khái niệm mang tính chuyên ngành khoa học, nghiên cứu nên cũng có nhiều đoạn khó hiểu. Tuy nhiên đọc tổng thể câu chuyện bạn vẫn hiểu được điều tác giả muốn truyền đạt. Các câu chuyện giữa tác giả và người đối thoại được kể lại đơn thuần, không chút nhận xét, không chút bình luận, chỉ gợi mở đêt người đọc tự mình suy ngẫm. Chính vì vậy, sự tưởng tượng của chúng ta càng được thoả sức bay bổng...
Han Linh“Khi bạn bước trên một con đường khác biệt với mọi người, nếu thành công, bạn là thiên tài; nếu thất bại, bạn là kẻ điên”.
Thiên tài hay bệnh nhân tâm thần thật ra họ đều là những con người có ý tưởng mới lại, cái nhìn sâu sắc, đặc biệt kiến thức độc đáo về một lĩnh vực cụ thể. Thứ duy nhất khác biệt chính là một bên đã được xã hội thừa nhận về thế giới quan của mình, còn bên kia vẫn là câu trả lời bỏ ngỏ…. Thiên tài hay kẻ điên, bên trái với bên phải, đó chỉ là một lằn ranh mỏng manh mà mỗi người cần tự cảm nhận?
Điểm cuốn hút đầu tiên khi lật dở những trang sách đó là cách nhà văn chọn đề tài. Ông vốn không phải là một bác sĩ tâm lý hay nhà nghiên cứu thần kinh học mà chỉ là người say mê đi tìm hiểu những cái nhìn mới.
Chính từ suy nghĩ này đã khơi lên một dòng chảy cổ vũ, một ý tưởng táo bạo: tiếp xúc với các bệnh nhân tâm thần để biết thêm về thế giới. Đây chính là nền tảng, cơ sở để làm nên tính diệu kỳ, độc nhất của cuốn sách.Không phải là kiến thức sáo rỗng hay những lời cổ vũ, động viên, cuốn sách ghi chép lại những cuộc trò chuyện của chính tác giả Cao Minh với những nhân vật khác nhau. Bằng những câu hỏi sắc bén cùng với cách dẫn dắt câu chuyện khéo léo của nhà văn, nó đã mang đến cho ta một cái nhìn mới về thế giới quan của những thiên tài, kẻ điên với kiến thức từ sinh học, lịch sử, văn hóa, vật lý lượng tử … mở ra một cánh cửa mới về thế giới bên trong con người.
Mỗi nhân vật xuất hiện mang theo câu chuyện riêng bên mình, không ai có quê quán cụ thể, hay họ tên mà chỉ được biết qua những danh xưng anh, cô ấy mang đến cho người đọc một xúc cảm mới mẻ, lôi cuốn, muốn say mê theo suy nghĩ của họ. Họ là những người dám chia sẻ, dám nghĩ đến những điều chưa ai nghĩ ra, dám đi tìm hiểu những điều mới lạ còn chưa khai phá. Nói họ là kẻ điên, hay những người có cái nhìn đa chiều về thế giới, có lý luận sắc bén về thế giới quan của mình? Đến nỗi, tác giả cũng đã nhiều lần nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lý, bác sĩ thần kinh nói với ông: “ Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên” (“Bên kia bức tường).
“Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” là cuốn sách dành cho những người phá vỡ quy tắc, quy luật khách quan, có thế giới quan của riêng mình. Ta có thể không đồng ý hay thậm chí là phê phán quan điểm của họ, nhưng duy nhất một điều mà ta không thể làm đó là phủ nhận sự tồn tại của họ.
“Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, vậy ở giữa là gì?”. “Ở giữa” phải chăng chính là chúng ta, những người đang sống theo khuôn mẫu xã hội, đang ngày ngày phấn đấu? Có lẽ, cũng chưa hẳn là như vậy. Theo mình, không cần phân bua nhiều về “thiên tài” đi trước nhân loại hay “kẻ điên” mà ngụ ý có lẽ nằm ngay từ nhan đề cuốn sách. “Thiên tài – bên trái”, “kẻ điên – bên phải” mà theo quan niệm của phần đa mọi người, bên phải là bên thuận, nghĩa là hầu hết chúng ta đều mang tư tưởng, ý nghĩ nào đó về họ, “ kẻ điên” nhiều hơn là “ thiên tài’. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, “thiên tài” sẽ nằm trong số họ. Bởi chỉ có những ai đủ điên, đủ tin vào mình thì mới có thể thay đổi được thế giới.
Những trang sách đã mở ra cho mình nhiều cái nhìn mới về mọi việc xung quanh, thậm chí đã từng tự hỏi liệu rằng mình có “điên” không khi nhìn thấy một số suy nghĩ mình đã từng có…
nhung hoàngNhìn mọi việc trong cuộc sống bằng góc nhìn của những kẻ "bị cho là điên" là một việc đau đầu nhưng thú vị. Đọc quyển này xong, tớ thấy những người bị cho là điên đều giỏi hơn những người được coi là bình thường nhiều lần, vì họ nghĩ quá sâu về một vấn đề, họ có cách nhìn khác với số đông, họ đi tìm câu trả lời đến cùng. Cuốn sách là những câu chuyện nhỏ khi tác giả đi gặp những bệnh nhân tâm thần, mỗi người một bệnh, một triệu chứng khác nhau. Đọc quyển này dù nhiều chỗ tớ chẳng hiểu đâu (nhiều kiến thức vật lý, toán học, khoa học, vũ trụ... lắm. Đau cả đầu) nhưng cuối cùng đều rút ra được một cách nhìn khác đối với những việc đơn giản trong cuộc sống mà từ nhỏ đến giờ bọn mình đều đi theo một lối mòn tư duy. Thêm một điểm mình thích cuốn này là có cái card nhỏ lời cảm ơn của nhà xuất bản, rất văn minh. Và còn một chiếc bookmark riêng của sách nữa. Cuốn này tớ nghĩ hợp với những bạn "điên" một tí, hay nghĩ mọi việc sâu xa một tí, thì cầm quyển này đọc sẽ gật gù như bắt được cạ ấy.
Han LinhThiên tài thì bên trái, kẻ điên lại bên phải. Vậy ở giữa là gì? Liệu sự khác biệt giữa thiên tài và kẻ điên có luôn rạch ròi như vậy không?
Cá nhân mình nghĩa bìa sách đã thể hiện được ranh giới mong manh này. Giống như hai hình ảnh minh họa hoàn toàn giống nhau, chỉ khác là một người trong tối trong khi người còn lại thì ngoài ánh sáng, kẻ điên và thiên tài chỉ khác nhau ở sự thể hiện và nhìn nhận của cộng đồng. Cả hai đều có những suy nghĩ dị thường, khác biệt với số đông. Tuy nhiên, nếu bạn biết cách thể hiện khéo léo hay chỉ đơn thuần là giấu đi một phần những suy nghĩ đó, cộng đồng sẽ chấp nhận; còn ngược lại, nếu một người chỉ chăm chăm nói hết những gì bản thân suy nghĩ và cố gắng thuyết phục người khác thì sẽ bị xem là kẻ lập dị hay nói cách khác, kẻ tâm thần.
Quyển sách tập hợp những bản ghi chép các cuộc trao đổi với những người bị xem là dị thường. Không phải chuyên gia tâm lý học hay bác sĩ tâm thần nên mọi chuyện được tác giả kể dưới góc nhìn khách quan. Một cuộc hội thoại chỉ đơn giản là hỏi và đáp, chia sẻ suy nghĩ nhưng không đưa ra đánh giá hay phán xét. Việc này giúp người đọc có cái nhìn khách quan hơn và nhận ra những bài học ẩn sau từng câu chuyện.
Tưởng chừng chỉ cung cấp những thông tin về tâm lý học, người đọc còn nhận được một khối lượng lớn kiến thức về vật lý lượng tử, tôn giáo cổ, văn hóa, sinh vật,... Mình nghĩ mọi người trước khi đọc phải chuẩn bị sẵn tâm lý nhận một lượng thông tin cực cực lớn để tránh bị ngỡ ngàng như mình. Tuy nhiên, có một lưu ý là, mọi người nên tiếp nhận một cách khách quan và suy nghĩ phản biện để tránh rơi vào mê cung lập luận.
hà thanhThiên tài bên trái – Kẻ điên bên phải – Cao Minh. Tôi nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lý, bác sĩ thần kinh nói với mình: Đối với phụ nữ mà nói, nam giới giống như tinh tinh ấu trĩ buồn cười. Qúa ngu muội. Thật ra điều này tôi đã có thể lý giải từ lâu: thời gian trôi đi, thứ trôi đi là chúng ta. Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thật ra chính là anh điên. Nếu mang ra so sánh, chữ viết là bản tiến hóa của ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ. Thế giới rất kỳ diệu, rộng lớn và bao la; thế giới rất hệ thống nghiêm ngặt và quy tắc. Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên.
MơCuốn sách tập hợp những đoạn đối thoại của tác giả với nhiều “bệnh nhân tâm thần” khác nhau. Tất nhiên bản thân những bệnh nhân đó sẽ không coi bản thân mình có vấn đề gì. Họ có hệ thống tư tưởng là logic hết sức thuyết phục, họ thuyết phục được tác giả - người đang đối thoại với họ, cũng thuyết phục được độc giả - chính là mình, người đang căng mắt ra theo dõi cuộc hội thoại của cả hai. Đọc xong, thú thực chính bản thân mình cũng bị thuyết phục, cũng phải gật gù trước những lý lẽ mà “bệnh nhân tâm thần” đó đưa ra. “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” dường như sinh ra là để dành cho những người đang tìm kiếm sự thú vị trong cuộc sống, những người có hứng thú với tâm lý học và tâm thần học, những người sẵn sàng chấp nhận những điều mới mẻ. Không biết các độc giả khác thì thế nào, chứ sau khi đọc xong quyển này, mình cảm giác thế giới quan của bản thân rộng mở hơn rất nhiều. Thế giới này vốn đa dạng, phong phú, và rộng lớn hơn so với tất cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Kiến thức là nguyên liệu để chúng ta thăng cấp tư duy của chính mình, cũng là rào cản ngăn bước chân khám phá thế giới của chúng ta. Bởi hiểu biết đến đâu thì tư duy sẽ đến đó. Vì vậy, học hỏi thêm kiến thức chính là cách tốt nhất để khai mở thế giới quan của bản thân, và hãy học hỏi bằng thái độ của một người hoàn toàn vô tri.
NhưSách được miêu tả bằng những câu chuyện khác nhau giữa tác giả và những-con-người-kì-lạ, hay chính xác hơn, đó là tâm thần (hoặc ít ra là xã hội gọi như thế). Mỗi câu chuyện này là một góc nhìn rất khác về thế giới xung quanh, có thể nói là hoang đường. Tuy nhiên, cái cách tác giả thuyết phục người đọc từ một điều vô lý trở thành hợp lý đã khiến mình thực sự bị cuốn vào thế giới này. Quyển sách này thực sự khó đọc với mình, một phần vì vốn kiến thức đưa ra trong từng câu chuyện khá khổng lồ: triết học, thiên văn học, lịch sử, hóa học, vật lý, tâm linh…. đều có mặt. Thật sự có một vài đoạn (thật ra là khá nhiều) mình đọc mãi mà không hiểu, thôi cứ cho qua đi, biết đâu một vài năm nữa khi đọc lại, đầu óc sẽ nảy nở ra thêm. Một điều thú vị khác, là tác giả không hề đưa ra bất cứ đánh giá chủ quan nào, nên mỗi người đọc có thể cảm nhận cuốn sách theo một cách khác nhau, không bị bất kỳ tác nhân nào ảnh hưởng. PS: Một quyển sách thú vị dành cho những người đã quá ngán ngẩm sự bình thường diễn ra hàng ngày
Long Steve"Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải" là cuốn sách gồm nhiều mẩu chuyện nhỏ, đề cập đến nhiều vấn đề như vật lí lượng tử, tâm lý học, giấc mơ, tiên tri,... và xuyên suốt tác phẩm là những câu thoại giữa nhân vật "tôi" và những bệnh nhân tâm thần.
Nội dung truyện đa dạng, nhiều góc nhìn, bạn có thể thoải mái lựa chọn, không nhất thiết phải đọc theo mạch từ đầu đến cuối. Có lẽ một số sẽ khiến bạn phải suy ngẫm cẩn thận trong khi đọc, không phải do từ ngữ sử dụng rắc rối, lộn xộn mà do ý nghĩa gửi gắm trong đó. Theo mình bạn nào càng đào sâu nhiều thì sẽ càng thấy được cái hay hơn trong từng chương. Sự hấp dẫn lạ kì trong từng câu chữ ấy có thể khiến bạn phải "sợ hãi" khi đọc hết tác phẩm này.
Han LinhTHIÊN TÀI BÊN TRÁI KẺ ĐIÊN BÊN PHẢI
Thiên tài thì bên trái, kẻ điên lại bên phải. Vậy ở giữa là gì? Liệu sự khác biệt giữa thiên tài và kẻ điên có luôn rạch ròi như vậy không?
Cá nhân mình nghĩa bìa sách đã thể hiện được ranh giới mong manh này. Giống như hai hình ảnh minh họa hoàn toàn giống nhau, chỉ khác là một người trong tối trong khi người còn lại thì ngoài ánh sáng, kẻ điên và thiên tài chỉ khác nhau ở sự thể hiện và nhìn nhận của cộng đồng. Cả hai đều có những suy nghĩ dị thường, khác biệt với số đông. Tuy nhiên, nếu bạn biết cách thể hiện khéo léo hay chỉ đơn thuần là giấu đi một phần những suy nghĩ đó, cộng đồng sẽ chấp nhận; còn ngược lại, nếu một người chỉ chăm chăm nói hết những gì bản thân suy nghĩ và cố gắng thuyết phục người khác thì sẽ bị xem là kẻ lập dị hay nói cách khác, kẻ tâm thần.
Quyển sách tập hợp những bản ghi chép các cuộc trao đổi với những người bị xem là dị thường. Không phải chuyên gia tâm lý học hay bác sĩ tâm thần nên mọi chuyện được tác giả kể dưới góc nhìn khách quan. Một cuộc hội thoại chỉ đơn giản là hỏi và đáp, chia sẻ suy nghĩ nhưng không đưa ra đánh giá hay phán xét. Việc này giúp người đọc có cái nhìn khách quan hơn và nhận ra những bài học ẩn sau từng câu chuyện.
Tưởng chừng chỉ cung cấp những thông tin về tâm lý học, người đọc còn nhận được một khối lượng lớn kiến thức về vật lý lượng tử, tôn giáo cổ, văn hóa, sinh vật,... Mình nghĩ mọi người trước khi đọc phải chuẩn bị sẵn tâm lý nhận một lượng thông tin cực cực lớn để tránh bị ngỡ ngàng như mình :> Tuy nhiên, có một lưu ý là, mọi người nên tiếp nhận một cách khách quan và suy nghĩ phản biện để tránh rơi vào mê cung lập luận.
Minh MinhMột cuốn sách lạ lùng thu hút những con người lạ lùng. Nó lạ vì chất điên, vì những nhân vật xây dựng, vì cả đống lý thuyết đa chuyên ngành đến sợ sợ và vì sự logic đôi khi không thể chối cãi của những con người bị gán cái mác "tâm thần". Tâm lý của con người là thứ bí ẩn và khó giải thích nhất trên đời, việc xác định một người liệu có mang tâm lý bất thường hay không phụ thuộc vào bác sĩ và những con người được cho là "bình thường" khác trong xã hội. Tiêu chuẩn bình thường ấy đến từ đâu? Đến từ số đông. Nhưng những con người thiểu số trong cuốn "Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải" với những câu chuyện khác nhau, suy luận phân tích lý lẽ riêng khác nhau lại khiến chúng ta phải nhìn lại rằng số đông liệu có phải lúc nào cũng đúng? Số đông bình thường sống trong bức tường thành vững chắc và an toàn nhưng sau khi đọc cuốn sách này, liệu bạn có tự hỏi đằng sau bức tường này là gì? Vượt qua nó bạn sẽ trở thành một con người phi thường hay sẽ biến thành kẻ bất thường ai cũng muốn tránh xa? Câu trả lời ấy thuộc về bạn, thuộc về lý lẽ của bạn, thuộc về suy nghĩ của bạn với thế giới này. Trước khi đọc cuốn sách, tôi mơ hồ hoang mang, sau khi cuốn sách tôi đã thấy thấu rõ.
Tiểu ĐinhThiên tài và kẻ điên sao? Ồ ! Họ cũng chỉ cách nhau bởi một lằn ranh mỏng manh mà thôi. Khác với đại đa số con người thường chúng ta, họ lạ lùng bởi họ có những góc nhìn thú vị, những ý nghĩ , tư duy khác biệt. Nhưng giữa họ cũng phải có gì đó để ngăn cách chứ? Đáp án rất dễ dàng. Những giả thuyết, triết lí của thiên tài đều được ca tụng, khen ngợi, như một thứ quý giá nhưng nó sẽ là những điều điên rồ, vớ vẩn mà mọi người nhận xét dành cho những kẻ điên.
Vậy đấy, thiên tài đã chứng minh được thế giới của mình , còn kẻ điên thì nào đã kịp. Bởi vì họ điên mà thôi. Tuy nhiên ta cũng không thể phủ nhận những điều lí thú dưới góc nhìn của những kẻ điên. Thế giới bao la rộng lớn, có ai dám tự nhận rằng mình am hiểu mọi sự trên đời không? Thế giới cũng có quy tắc riêng của nó. Con người chúng ta chỉ cảm nhận được một phần nào đó của thế giới này thôi . Hiểu biết của chúng ta rất hạn hẹp, vậy nếu hiếu kì về thế giới và muốn thấy được những góc nhìn mới lạ thì làm sao ?
Tác giả Cao Minh đã lựa chọn tiếp xúc với những " bệnh nhân tâm thần" qua nhân vật "tôi" .Ông đã phát hiện được một việc rất thú vị: rất nhiều bệnh nhân tâm thần có đủ khả năng nhanh chóng tìm ra một cách giải thích. Không cần biết quỷ, hồ, tiên,quái hay vật lí, sinh học, họ đều rất kiên định xác nhận . Bạn có thể bình phẩm, chê bai hay bất kì điều gì với họ. Nhưng thứ duy nhất không thể đó là phủ nhận sự tồn tại của họ. Trong khi con người luôn rập khuôn như một cái máy thì họ tạo ra những sự thay đổi.
Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.
Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải. Vậy ở giữa là gì ?
Con sâu bốn chiều :" Sinh vật 4 chiều có thể nhìn thấy trước cái chết của chúng ta, rồi mới nhìn thấy chúng ta được sinh ra, không có nhân quả trước sau. Thật ra điều này tôi đã có thể lí giải từ lâu: thời gian không trôi đi, thứ trôi đi là chúng ta."
Hành tinh của phụ nữ:"Đối với phụ nữ mà nói, nam giới giống như tinh tinh ấu trĩ buồn cười. Qúa ngu muội! Động vật cấp thấp mãi mãi không hiểu được động vật cấp cao! Phụ nữ là người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh vượt xa nam giới."
Bên kia bức tường:" Tôi nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lí, bác sĩ thần kinh nói với mình: Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên."
"Kẻ điên " ấy không thật sự điên loạn như ta tưởng.Họ cũng là thiên tài. Bởi chỉ những người đủ điên nghĩ rằng họ có thể thay đổi thế giới mới là những người làm được điều đó.
Túi Đồ Ăn Vặt Khổng Lồ Của Thù ThúcThiên Tài Bên Trái Kẻ Điên Bên Phải là cuốn sách nói về tam quan của những người bị cho là "không bình thường". Cuốn sách nâng cao tư duy, suy nghĩ của độc giả, thay đổi cái nhìn của thế giới về "Kẻ điên".
XùNhìn mọi việc trong cuộc sống bằng góc nhìn của những kẻ "bị cho là điên" là một việc đau đầu nhưng thú vị. Đọc quyển này xong, tớ thấy những người bị cho là điên đều giỏi hơn những người được coi là bình thường nhiều lần, vì họ nghĩ quá sâu về một vấn đề, họ có cách nhìn khác với số đông, họ đi tìm câu trả lời đến cùng.Cuốn sách là những câu chuyện nhỏ khi tác giả đi gặp những bệnh nhân tâm thần, mỗi người một bệnh, một triệu chứng khác nhau. Đọc quyển này dù nhiều chỗ tớ chẳng hiểu đâu (nhiều kiến thức vật lý, toán học, khoa học, vũ trụ... lắm. Đau cả đầu) nhưng cuối cùng đều rút ra được một cách nhìn khác đối với những việc đơn giản trong cuộc sống mà từ nhỏ đến giờ bọn mình đều đi theo một lối mòn tư duy.Thêm một điểm mình thích cuốn này là có cái card nhỏ lời cảm ơn của nhà xuất bản, rất văn minh. Và còn một chiếc bookmark riêng của sách nữa.Cuốn này tớ nghĩ hợp với những bạn "điên" một tí, hay nghĩ mọi việc sâu xa một tí, thì cầm quyển này đọc sẽ gật gù như bắt được cạ ấy.
Phương Uyên"Khi bạn bước trên một con đường khác biệt với mọi người, nếu thành công, bạn là thiên tài; nếu thất bại, bạn là kẻ điên".
Thiên tài hay bệnh nhân tâm thần thật ra họ đều là những con người có ý tưởng mới lại, cái nhìn sâu sắc, đặc biệt kiến thức độc đáo về một lĩnh vực cụ thể. Thứ duy nhất khác biệt chính là một bên đã được xã hội thừa nhận về thế giới quan của mình, còn bên kia vẫn là câu trả lời bỏ ngỏ…. Thiên tài hay kẻ điên, bên trái với bên phải, đó chỉ là một lằn ranh mỏng manh mà mỗi người cần tự cảm nhận?
Điểm cuốn hút đầu tiên khi lật dở những trang sách đó là cách nhà văn chọn đề tài. Ông vốn không phải là một bác sĩ tâm lý hay nhà nghiên cứu thần kinh học mà chỉ là người say mê đi tìm hiểu những cái nhìn mới. “Thế giới rất kỳ diệu, rộng lớn và bao la; thế giới rất hệ thống, nghiêm ngặt và quy tắc. Đáng tiếc chúng ta tuy tồn tại trong thế giới nhưng đa số chỉ có thể cảm nhận được một phần nhỏ trong nó. Bạn hiểu tôi nói gì không? Hiểu biết của chúng ta hạn hẹp và phiến diện một cách phổ quát”. Chính từ suy nghĩ này đã khơi lên một dòng chảy cổ vũ, một ý tưởng táo bạo: tiếp xúc với các bệnh nhân tâm thần để biết thêm về thế giới. Đây chính là nền tảng, cơ sở để làm nên tính diệu kỳ, độc nhất của cuốn sách.
Không phải là kiến thức sáo rỗng hay những lời cổ vũ, động viên, cuốn sách ghi chép lại những cuộc trò chuyện của chính tác giả Cao Minh với những nhân vật khác nhau. Bằng những câu hỏi sắc bén cùng với cách dẫn dắt câu chuyện khéo léo của nhà văn, nó đã mang đến cho ta một cái nhìn mới về thế giới quan của những thiên tài, kẻ điên với kiến thức từ sinh học, lịch sử, văn hóa, vật lý lượng tử … mở ra một cánh cửa mới về thế giới bên trong con người.
Mỗi nhân vật xuất hiện mang theo câu chuyện riêng bên mình, không ai có quê quán cụ thể, hay họ tên mà chỉ được biết qua những danh xưng anh, cô ấy mang đến cho người đọc một xúc cảm mới mẻ, lôi cuốn, muốn say mê theo suy nghĩ của họ. Họ là những người dám chia sẻ, dám nghĩ đến những điều chưa ai nghĩ ra, dám đi tìm hiểu những điều mới lạ còn chưa khai phá. Nói họ là kẻ điên, hay những người có cái nhìn đa chiều về thế giới, có lý luận sắc bén về thế giới quan của mình? Đến nỗi, tác giả cũng đã nhiều lần nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lý, bác sĩ thần kinh nói với ông: “ Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên” (“Bên kia bức tường).
“Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” là cuốn sách dành cho những người phá vỡ quy tắc, quy luật khách quan, có thế giới quan của riêng mình. Ta có thể không đồng ý hay thậm chí là phê phán quan điểm của họ, nhưng duy nhất một điều mà ta không thể làm đó là phủ nhận sự tồn tại của họ.
“Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, vậy ở giữa là gì?”. “Ở giữa” phải chăng chính là chúng ta, những người đang sống theo khuôn mẫu xã hội, đang ngày ngày phấn đấu? Có lẽ, cũng chưa hẳn là như vậy. Theo mình, không cần phân bua nhiều về “thiên tài” đi trước nhân loại hay “kẻ điên” mà ngụ ý có lẽ nằm ngay từ nhan đề cuốn sách. “Thiên tài – bên trái”, “kẻ điên – bên phải” mà theo quan niệm của phần đa mọi người, bên phải là bên thuận, nghĩa là hầu hết chúng ta đều mang tư tưởng, ý nghĩ nào đó về họ, “ kẻ điên” nhiều hơn là “ thiên tài’. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, “thiên tài” sẽ nằm trong số họ. Bởi chỉ có những ai đủ điên, đủ tin vào mình thì mới có thể thay đổi được thế giới.
Những trang sách đã mở ra cho mình nhiều cái nhìn mới về mọi việc xung quanh, thậm chí đã từng tự hỏi liệu rằng mình có “điên” không khi nhìn thấy một số suy nghĩ mình đã từng có… Vậy còn bạn, bạn có muốn khám phá nó cùng mình không? Hãy trả lời cho mình biết nhé !
Minh MinhThấy cô em giới thiệu cuốn này và khá thích các dòng sách tâm lý nên cũng mua về đọc thử. Cuốn sách giống một cuốn truyện kiểu đối thoại giữa tác giả và bệnh nhân tâm thần của mình, có khá nhiều góc nhìn nhưng thực sự nhiều kết trong câu chuyện chưa tới đâu, kết thúc mạch truyện quá nhanh và đọc được 1/2 cuốn đã phải bỏ, không còn hứng đọc thêm. Về dị biến thời gian trong cuốn sách này, phần bệnh nhân có hỏi giả sử nếu tác giả quay về 50 năm trước giết ông nội ( bệnh nhân hỏi tác giả) thì sẽ như thế nào, nếu bạn nào chưa hiểu thì chịu khó xem Doreamon sẽ hiểu cơ chế này, Nobita hiện tại sẽ quay về tìm Nobita quá khứ để ngăn chặn lịch sử, nhưng sự việc vẫn giữ nguyên. Rồi thuyết đa vũ trụ, bạn có thể hiểu về cách Nobita dùng điện thoại yêu cầu, khi yêu cầu xong thì đã có thế giới khác rồi, khi Nobita yêu cầu quay lại thế giới trước thì thế giới trước kia sẽ hình thành lại, đại loại vậy. Nhìn chung khá thất vọng về cuốn sách này, chưa đủ độ sâu.
Hương hồngMình hơi kĩ tính trong việc lựa chọn sách, sợ những lí thuyết khô khan và khó hiểu,... Nhưng với " Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải" thì không. Ở trong thế giới và góc nhìn của những kẻ " tâm thần" ấy, thực sự có rất nhiều điều mà những kẻ " bình thường" không nhìn nhận ra được. Ở đó ta thấy rằng ranh giới giữa kẻ điên và thiên tài là vô cùng nhỏ bé. Tuy đôi lúc có chút cảm giác sợ sợ, dẫu vậy, cuốn sách lại vô cùng lôi cuốn và bổ ích, giúp ta biết thêm một số kiến thức không chỉ về tâm lí học, mà còn về rất nhiều khía cạnh khác của cuộc sống, những khía cạnh nằm ngoài cuộc sống nữa. Rất đáng đọc.
Về dịch vụ của fahasa thì thực sự không thể chê vào đâu được, từ chất lượng sách cho đến cách gói hàng và cả nhân viên giao hàng. Vô cùng hài lòng. Xin cảm ơn.
Bảo BảoMột cuốn sách lạ lùng thu hút những con người lạ lùng. Nó lạ vì chất điên, vì những nhân vật xây dựng, vì cả đống lý thuyết đa chuyên ngành đến sợ sợ và vì sự logic đôi khi không thể chối cãi của những con người bị gán cái mác "tâm thần". Tâm lý của con người là thứ bí ẩn và khó giải thích nhất trên đời, việc xác định một người liệu có mang tâm lý bất thường hay không phụ thuộc vào bác sĩ và những con người được cho là "bình thường" khác trong xã hội. Tiêu chuẩn bình thường ấy đến từ đâu? Đến từ số đông. Nhưng những con người thiểu số trong cuốn "Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải" với những câu chuyện khác nhau, suy luận phân tích lý lẽ riêng khác nhau lại khiến chúng ta phải nhìn lại rằng số đông liệu có phải lúc nào cũng đúng? Số đông bình thường sống trong bức tường thành vững chắc và an toàn nhưng sau khi đọc cuốn sách này, liệu bạn có tự hỏi đằng sau bức tường này là gì? Vượt qua nó bạn sẽ trở thành một con người phi thường hay sẽ biến thành kẻ bất thường ai cũng muốn tránh xa? Câu trả lời ấy thuộc về bạn, thuộc về lý lẽ của bạn, thuộc về suy nghĩ của bạn với thế giới này. Trước khi đọc cuốn sách, tôi mơ hồ hoang mang, sau khi cuốn sách tôi đã thấy thấu rõ.
TrầnNgọc NhưTôi vẫn chưa đọc sách nhưng tôi xin đánh giá cách fahasa giao hàng ạ. Tôi thật thật rất hài lòng về anh nhân viên giao hàng, cách bọc sách của fahasa khiến tôi cực kì hài lòng, cách bọc sách cho thấy fahasa thật sự trân trọng sách và rất chiều lòng khách hàng. Tôi sẽ sử dụng fahasa nhiều lần nữa nữa. Sau khi tôi đọc xong sách, tôi sẽ viết nhận xét sau ạ.
Hỉ Huỳnh Hoa Về nội dung: một tiểu thuyết về tâm lý rất hay và lôi cuốn. Làm thay đổi suy nghĩ của mình về các bệnh nhân tâm thần, có nhiều người bị mang danh là “bệnh tâm thần” chỉ vì họ nghĩ quá nhiều, và các suy nghĩ của họ quá cao siêu nên người khác không hiểu được. Có nhiều mẫu đối thoại trong cuốn sách mà mình phải đọc đi đọc lại, ngẫm nghĩ, và đồng tình. Một cuốn sách rất thú vị, rất lôi cuốn.
Về hình thức: là một điểm trừ, trang giấy hơi mỏng, nên mực in có thể nhìn xuyên thấu từ trang này qua trang khác, làm người đọc hơi khó chịu. Nhà xuất bản nên khắc phục tình trạng này.
Ly LyNếu không tập trung để tiếp nhận, chưa nói tới việc phải tìm tòi thêm kiến thức liên quan khác để thật sự hiểu được nội dung. Nhưng đến khi bạn hiểu được nó, dù cho vẫn còn chút mơ hồ đi chăng nữa, thật sự đây là một quyển sách khá lôi cuốn. Nó dẫn chúng ta theo mạch tư duy từ những câu chuyện của tác giả, có lúc chúng ta lại vô thức nhớ đến một vài vấn đề cá nhân mà so sánh với suy nghĩ của mình khi đó, chưa kể đến nhiều khi chúng ta phải thốt lên rằng " Có thật như vậy sao? " hay là " Không đâu, tôi không thể tưởng tượng được có những người kì dị như thế!".
Khi đó, thật sự một phần nào bạn đã bắt đầu muốn tìm cho mình nhiều lời giải đáp khác biệt hơn từ quyển sách này. Từ cách nhìn, cách sống, cách đón nhận sự việc mà trước giờ theo lối sống, hay do những suy nghĩ quen thuộc thường ngày chi phối tư duy của bạn, bạn vẫn hay vô tư mà nói rằng " Điên à, ..." để dễ dàng cho qua những chuyện mà bạn không thể hiểu được từ cách làm của người khác, biết đâu đó lại là cách của một thiên tài đang xử sự, mà bản thân mình thì chưa từng nghĩ tới lối hành xử đó mà thôi.
Đọc " Thiên tài bên trái, Kẻ điên bên phải" để tìm những cái "khác người" hay nói đúng hơn là khác với số đông những người xung quanh mà chúng ta từng giao tiếp!
LyMột cuốn sách lạ lùng thu hút những con người lạ lùng. Nó lạ vì chất điên, vì những nhân vật xây dựng, vì cả đống lý thuyết đa chuyên ngành đến sợ sợ và vì sự logic đôi khi không thể chối cãi của những con người bị gán cái mác "tâm thần".
Tâm lý của con người là thứ bí ẩn và khó giải thích nhất trên đời, việc xác định một người liệu có mang tâm lý bất thường hay không phụ thuộc vào bác sĩ và những con người được cho là "bình thường" khác trong xã hội. Tiêu chuẩn bình thường ấy đến từ đâu? Đến từ số đông. Nhưng những con người thiểu số trong cuốn "Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải" với những câu chuyện khác nhau, suy luận phân tích lý lẽ riêng khác nhau lại khiến chúng ta phải nhìn lại rằng số đông liệu có phải lúc nào cũng đúng?
Số đông bình thường sống trong bức tường thành vững chắc và an toàn nhưng sau khi đọc cuốn sách này, liệu bạn có tự hỏi đằng sau bức tường này là gì? Vượt qua nó bạn sẽ trở thành một con người phi thường hay sẽ biến thành kẻ bất thường ai cũng muốn tránh xa?
Câu trả lời ấy thuộc về bạn, thuộc về lý lẽ của bạn, thuộc về suy nghĩ của bạn với thế giới này.
Trước khi đọc cuốn sách, tôi mơ hồ hoang mang, sau khi cuốn sách tôi đã thấy thấu rõ.
Phương LyThiên tài và kẻ điên sao? Ồ ! Họ cũng chỉ cách nhau bởi một lằn ranh mỏng manh mà thôi. Khác với đại đa số con người thường chúng ta, họ lạ lùng bởi họ có những góc nhìn thú vị, những ý nghĩ , tư duy khác biệt. Nhưng giữa họ cũng phải có gì đó để ngăn cách chứ? Đáp án rất dễ dàng. Những giả thuyết, triết lí của thiên tài đều được ca tụng, khen ngợi, như một thứ quý giá nhưng nó sẽ là những điều điên rồ, vớ vẩn mà mọi người nhận xét dành cho những kẻ điên.
Vậy đấy, thiên tài đã chứng minh được thế giới của mình , còn kẻ điên thì nào đã kịp. Bởi vì họ điên mà thôi. Tuy nhiên ta cũng không thể phủ nhận những điều lí thú dưới góc nhìn của những kẻ điên. Thế giới bao la rộng lớn, có ai dám tự nhận rằng mình am hiểu mọi sự trên đời không? Thế giới cũng có quy tắc riêng của nó. Con người chúng ta chỉ cảm nhận được một phần nào đó của thế giới này thôi . Hiểu biết của chúng ta rất hạn hẹp, vậy nếu hiếu kì về thế giới và muốn thấy được những góc nhìn mới lạ thì làm sao ?
Tác giả Cao Minh đã lựa chọn tiếp xúc với những " bệnh nhân tâm thần" qua nhân vật "tôi" .Ông đã phát hiện được một việc rất thú vị: rất nhiều bệnh nhân tâm thần có đủ khả năng nhanh chóng tìm ra một cách giải thích. Không cần biết quỷ, hồ, tiên,quái hay vật lí, sinh học, họ đều rất kiên định xác nhận . Bạn có thể bình phẩm, chê bai hay bất kì điều gì với họ. Nhưng thứ duy nhất không thể đó là phủ nhận sự tồn tại của họ. Trong khi con người luôn rập khuôn như một cái máy thì họ tạo ra những sự thay đổi.
Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.
Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải. Vậy ở giữa là gì ?
Con sâu bốn chiều :" Sinh vật 4 chiều có thể nhìn thấy trước cái chết của chúng ta, rồi mới nhìn thấy chúng ta được sinh ra, không có nhân quả trước sau. Thật ra điều này tôi đã có thể lí giải từ lâu: thời gian không trôi đi, thứ trôi đi là chúng ta."
Hành tinh của phụ nữ:"Đối với phụ nữ mà nói, nam giới giống như tinh tinh ấu trĩ buồn cười. Qúa ngu muội! Động vật cấp thấp mãi mãi không hiểu được động vật cấp cao! Phụ nữ là người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh vượt xa nam giới."
Bên kia bức tường:" Tôi nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lí, bác sĩ thần kinh nói với mình: Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên."
"Kẻ điên " ấy không thật sự điên loạn như ta tưởng.Họ cũng là thiên tài. Bởi chỉ những người đủ điên nghĩ rằng họ có thể thay đổi thế giới mới là những người làm được điều đó.
Nếu bạn đang đắn đo rằng có nên mua Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải hay không? Thì đừng ngần ngại nữa, hãy tự trang bị cho mình một cuốn để hiểu biết thêm về thế giới mà những kẻ điên đang vẫy vùng. Và cuối cùng : Chào mừng bạn đến với thế giới của những kẻ điên.
Huy ĐứcThấy cô em giới thiệu cuốn này và khá thích các dòng sách tâm lý nên cũng mua về đọc thử. Cuốn sách giống một cuốn truyện kiểu đối thoại giữa tác giả và bệnh nhân tâm thần của mình, có khá nhiều góc nhìn nhưng thực sự nhiều kết trong câu chuyện chưa tới đâu, kết thúc mạch truyện quá nhanh và đọc được 1/2 cuốn đã phải bỏ, không còn hứng đọc thêm. Về dị biến thời gian trong cuốn sách này, phần bệnh nhân có hỏi giả sử nếu tác giả quay về 50 năm trước giết ông nội ( bệnh nhân hỏi tác giả) thì sẽ như thế nào, nếu bạn nào chưa hiểu thì chịu khó xem Doreamon sẽ hiểu cơ chế này, Nobita hiện tại sẽ quay về tìm Nobita quá khứ để ngăn chặn lịch sử, nhưng sự việc vẫn giữ nguyên. Rồi thuyết đa vũ trụ, bạn có thể hiểu về cách Nobita dùng điện thoại yêu cầu, khi yêu cầu xong thì đã có thế giới khác rồi, khi Nobita yêu cầu quay lại thế giới trước thì thế giới trước kia sẽ hình thành lại, đại loại vậy. Nhìn chung khá thất vọng về cuốn sách này, chưa đủ độ sâu.
Vương TrangHọ - những thiên tài, những người cực kì giỏi trong lĩnh vực của mình, hoặc thậm chí họ đã nghiên cứu và thấu hiểu lĩnh vực ám ảnh họ nhưng do một số lí do nào đó họ lại bị chẩn đoán là tâm thần, hoặc cảm nhận bản thân đang thấy mình "bị bệnh". Từ trí thức đến những người bình thường, tình trạng mắc bệnh và triệu chứng khác nhau đến mức nhiều tình huống thách thức, "hack não" cả những logic bình thường. Hãy khám phá câu chuyện của họ qua cuốn sách "Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải" của tác giả Cao Minh cùng mình nhé ! Đọc xong, thú thực chính bản thân mình cũng bị thuyết phục, cũng phải gật gù trước những lý lẽ mà “bệnh nhân tâm thần” đó đưa ra. “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” dường như sinh ra là để dành cho những người đang tìm kiếm sự thú vị trong cuộc sống, những người có hứng thú với tâm lý học và tâm thần học, những người sẵn sàng chấp nhận những điều mới mẻ.
Mộc ThuyKhi chúng ta chỉ mãi đi theo những lối mòn trong thế giới quan của mình - cái thế giới mà gần như hầu hết chúng ta đều cho rằng là như vậy, thì những người (bệnh nhân tâm thần) trong quyển sách này chính là thiểu số đang bước trên một con đường chưa ai mở. Thiên tài - kẻ điên vốn không cách nhau bao xa. Khi được công nhận, bạn là thiên tài. Khi ngược hướng với những gì vốn-dĩ-là-như-thế của hầu hết mọi người, thì là kẻ điên.
Bạn biết gì về thuyết đa vũ trụ?
Bạn biết gì về nền văn minh Maya?
Bạn biết gì về vật lý lượng tử?
Thuyết tiến hoá, thiên văn học, triết học, lịch sử... rất nhiều chủ đề trong sách sẽ khơi nguồn sự hứng thú tìm hiểu về những thứ mà từ khi sinh ra đã mặc định như thế. Họ đã sai chỗ nào? Hay họ vượt thời đại chỗ nào?
Thử đọc và cảm nhận nhé! Không thất vọng đâu!
TracyNhững lập luận chặt chẽ của các nhân vật sẽ khiến bạn hoài nghi rằng ai mới là "bệnh nhân" - họ hay phần còn lại của thế giới?
Nguyễn LinhChân lý thuộc về con người, sai lầm thuộc về thời đại
- Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thực ra chính là anh đang điên
- Đối với phụ nữ mà nói, nam giới giống như tinh tinh ấu trĩ buồn cười. Quá ngu muội. Động vật cấp thấp mãi mãi không hiểu được động vật cấp cao. Phụ nữ là người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh vượt xa nam giới.
- Tư duy thật sự là một bức tường ngăn hạn chế chúng ta? Thế giới rốt cuộc lớn cỡ nào? - Ở bên kia bức tường
- Phụ nữ, cuối cùng cô muốn gì?
“Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ”
- Có ai cũng thích lời cuối sách như mình không. Một quyển sách hack não lại được kết thúc bằng lời văn đậm chất ngôn tình. Có lẽ nào Minh ca cũng là fan của Phỉ Ngã Tư Tồn hay sao ta?
Nguyễn LinhSách được miêu tả bằng những câu chuyện khác nhau giữa tác giả và những-con-người-kì-lạ, hay chính xác hơn, đó là tâm thần (hoặc ít ra là xã hội gọi như thế). Mỗi câu chuyện này là một góc nhìn rất khác về thế giới xung quanh, có thể nói là hoang đường. Tuy nhiên, cái cách tác giả thuyết phục người đọc từ một điều vô lý trở thành hợp lý đã khiến mình thực sự bị cuốn vào thế giới này.
Quyển sách này thực sự khó đọc với mình, một phần vì vốn kiến thức đưa ra trong từng câu chuyện khá khổng lồ: triết học, thiên văn học, lịch sử, hóa học, vật lý, tâm linh…. đều có mặt. Thật sự có một vài đoạn (thật ra là khá nhiều) mình đọc mãi mà không hiểu, thôi cứ cho qua đi, biết đâu một vài năm nữa khi đọc lại, đầu óc sẽ nảy nở ra thêm. Một điều thú vị khác, là tác giả không hề đưa ra bất cứ đánh giá chủ quan nào, nên mỗi người đọc có thể cảm nhận cuốn sách theo một cách khác nhau, không bị bất kỳ tác nhân nào ảnh hưởng.
PS: Một quyển sách thú vị dành cho những người đã quá ngán ngẩm sự bình thường diễn ra hàng ngày
MinhVề phần mình thì mình nghĩ cuốn sách này của tác giả hội tủ đủ các thể loại cảm xúc, kịch tính, hồi hộp, thú vị, xúc động, hài hước ... đều có đủ cả. Hấp dẫn và lôi cuốn hoàn toàn là điều mà mình nghĩ đến khi nghe tên cuốn sách lúc đã đọc xong. Nội dung bao gồm những cuộc hội thoại của tác giả và những người đã hoặc đang trong bệnh viện tâm thần. Nói thế thì nghe qua chắc không lôi cuốn lắm nhỉ, để mình spoil một chút về một cuộc hội thoại mà mình thích trong hàng loạt các cuộc hội thoại của tác giả. Chuyện là có cô gái mô phỏng hành vi của người già, quan sát hiểu thấu suy nghĩ của mọi người để nhìn ra bản chất thế giới, hoặc là chuyện có người khoan sọ để thông minh hơn, có chuyện là cô gái nhìn thấy màu sắc mỗi ngày (giả dụ như ngày vui thì nhìn thấy mọi thứ có màu hồng, ngày có người mất thì thấy màu đỏ)... và nhiều nhiều chuyện còn hay hơn nữa. Mang đầy yếu tố tâm lí và hack não, hack não nhất là những pha nói đến 'Thuyết lượng tử', qua đó mới thấy thế giới này và con người còn rất rất nhiều điều bí ẩn, những con người trong cuộc hội thoại của tác giả thực sự đã thông minh tới mực vượt tầm kiểm soát của người bình thường mất rồi. Nói chung là còn nhiều điều và ý nghĩa mà mình muốn nói nhưng thôi viết dài quá, viết nữa là spoil hết. Tự đọc và cảm nhận nhé. Cám ơn vì đã đọc
XuânCuốn sách cho ta nhiều góc nhìn mới, suy nghĩ về những thứ ta chưa nghĩ tới. Hoặc đồng tình, hoặc tìm cách phản bác lối tư duy của nhân vật. Ai thích đọc hoặc tìm hiểu về tâm lý con người thì nên mua đọc thử.
Khi đọc nó mình cảm thấy như được mở rộng tầm nhìn, biết được những cái vượt xa tầm hiểu biết, kiểu bạn nhìn một sự vật nhưng thấy được rất nhiều góc độ...Mình chưa bao giờ đọc một cuốn sách mà sợ đọc hết đến như vậy vì quá hấp dẫn, mình hối hận vì đã không mua nó sớm hơn vì chần chừ. Tác giả lại là một người quá hài hước, đây là lần đầu mình đọc một cuốn sách mà cười nhiều như vậy. Hãy đọc ngay đi bạn, đừng chần chừ , rất đáng đồng tiền. Đây là một cuốn sách không thể thiếu trong tủ sách của bạn.
Linh TrâmVề phần mình thì mình nghĩ cuốn sách này của tác giả hội tủ đủ các thể loại cảm xúc, kịch tính, hồi hộp, thú vị, xúc động, hài hước ... đều có đủ cả. Hấp dẫn và lôi cuốn hoàn toàn là điều mà mình nghĩ đến khi nghe tên cuốn sách lúc đã đọc xong. Nội dung bao gồm những cuộc hội thoại của tác giả và những người đã hoặc đang trong bệnh viện tâm thần. Nói thế thì nghe qua chắc không lôi cuốn lắm nhỉ, để mình spoil một chút về một cuộc hội thoại mà mình thích trong hàng loạt các cuộc hội thoại của tác giả. Chuyện là có cô gái mô phỏng hành vi của người già, quan sát hiểu thấu suy nghĩ của mọi người để nhìn ra bản chất thế giới, hoặc là chuyện có người khoan sọ để thông minh hơn, có chuyện là cô gái nhìn thấy màu sắc mỗi ngày (giả dụ như ngày vui thì nhìn thấy mọi thứ có màu hồng, ngày có người mất thì thấy màu đỏ)... và nhiều nhiều chuyện còn hay hơn nữa. Mang đầy yếu tố tâm lí và hack não, hack não nhất là những pha nói đến 'Thuyết lượng tử', qua đó mới thấy thế giới này và con người còn rất rất nhiều điều bí ẩn, những con người trong cuộc hội thoại của tác giả thực sự đã thông minh tới mực vượt tầm kiểm soát của người bình thường mất rồi. Nói chung là còn nhiều điều và ý nghĩa mà mình muốn nói nhưng thôi viết dài quá, viết nữa là spoil hết. Tự đọc và cảm nhận nhé. Cám ơn vì đã đọc
MinCuốn sách là rất nhiều câu chuyện, tác giả giống như đang phiêu lưu vào thế thời của những người kì quặc vậy. Có người nhìn thấy màu sắc của một ngày, có người sùng bái sự sạch sẽ, có người thì nhìn con người sẽ ra một loài động vật phù hợp với người đó,... Nhưng cái tôi muốn nói ở đây không phải một câu chuyện hài hay một sự khó hiểu trong câu chữ mà là ý nghĩa nhân sinh. Sẽ không khó để nhận ra mỗi con người, mỗi cá thể trong câu chuyện này là những con người có năng lực khác nào đó một năng lực tiềm ẩn, hoặc một trí tưởng tượng phi lý mà theo cá nhân tôi thì là có lý. Giả như con người là nô lệ của vi khuẩn, con sâu 4 chiều hay có khi là trò chuyện với thực vật. Thú thật thì tôi đều tin bởi họ đưa ra những giả thiết có lý tới mức một người bình thường chưa chắc đã nghĩ ra.
Mẫn Tiên Bạn chọn một cuộc sống bình thường hay " bất thường " ? Có nhiều người chọn cuộc sống giản dị đời thường thoải mái an nhàn với đời, lắm người chọn xô bồ danh vọng và còn nhiều người khác "bất thường" chọn cho mình một cuộc sống điên cuồng. Nếu bạn không hiểu thế nào là cuộc sống điên cuồng mà tôi nhắc tới thì đọc cuốn sách này ngay thôi.
Trước tiên nói về vẻ ngoài không mấy mĩ miều của bé sách này, bìa thì hết sức đơn giản nhưng bày trí hết sức logic đúng như tên tựa đề Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải, một cái tên đã gợi cho mọi người sự tò mò đến khó chịu và tôi cũng chính vì thế mà biết đến cuốn sách. Nội dung bên trong thì không có gì dể miêu tả ngoài chữ Nice! Bên trong đấy là vô vàn những câu chuyện thú vị đến kì dị khác nhau về những con người bất thường mà tôi nhắc đến. Đó là những câu chuyện về cuộc đời của họ về những gì họ trải qua về những gì họ chịu đựng để buộc họ không còn lựa chọn nào khác là bất thường trong cuộc sống của chính mình. Và cả những người bình thường tôi nói cũng ẩn đâu đó những gì bất thường mà họ không thấy.
Tôi phải thực sự cảm ơn Cao Minh nhà tâm lí tài ba đã viết ra cuốn sách này để chính tôi có thể tự nhìn thấy những khía cạnh bất thường bên trong con người bình thường của mình. Cuốn sách là Một lựa chọn cho những ai tìm kiếm một món ăn mới lạ.
Long Nguyễn Được giới thiệu đây là cuốn sách tâm lý thế nhưng nó lại không hề là những lý thuyết khô khan, khó nhằn, hóa ra bên trong tập hợp những cuộc đối thoại của tác giả với các bệnh nhân tâm thần ông từng tiếp xúc. Nể vốn hiểu biết phong phú của tác giả về vật lý, hóa học, thiên văn học, rồi thì tâm thần học, đủ thứ học, quá giỏi luôn.
Đọc rồi mới ồ à, thế ra người tâm thần không như mình tưởng trước giờ, cũng nhiều người quá giỏi luôn, cảm giác đi trước cả thời đại, chẳng qua mình người thường không hiểu được những gì họ nói. Đọc xong cuốn sách kiểu bị phấn khích quá, nói năng luyên thuyên nãy giờ. Tóm gọn lại thì cuốn này xứng đáng 5 sao mà vì nó quad tuyệt vời luôn :))).
HoàiChỉ mới đọc vài chương của quyển sách thôi nhưng cảm nhận của mình là có thể kẻ tâm thần không điên như chúng ta nghĩ. Con người bình thường, với tư duy bình thường, đôi khi không đủ khả năng lý giải tư duy và góc nhìn của những người mà ta gọi là bất bình thường, vậy nên ta tống họ vào nhà thương điên. Nhưng nếu nhìn ở góc độ khác, thế giới quan và góc nhìn của họ rất logic, thậm chí có thể được xem là thiên tài. Chỉ là tư duy của họ vượt trước thời đại hoặc nằm ngoài phạm vi tư duy của ta nên ta mặc định là họ điên mà thôi.Nói cho cùng, mỗi câu chuyện nói về một nhân vật, mỗi nhân vật có một tam quan khác nhau, dẫn đến những hoàn cảnh, suy nghĩ khác nhau, đôi khi họ bị xem là kẻ điên, nhưng thật ra họ chỉ đang sống trong thế giới của chính mình và thế giới của họ khác tiêu chuẩn 'bình thường' một chút,.
huyềnThiên tài bên trái- Kẻ điên bên phải- Cao Minh. Tôi nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lý, bác sĩ thần kinh nói với mình: Đối với phụ nữ mà nói, nam giới giống như tinh tinh ấu trĩ buồn cười. Qúa ngu muội. Thật ra điều này tôi đã có thể lý giải từ lâu: thời gian trôi đi, thứ trôi đi là chúng ta. Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thật ra chính là anh điên. Nếu mang ra so sánh, chữ viết là bản tiến hóa của ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ. Thế giới rất kỳ diệu, rộng lớn và bao la; thế giới rất hệ thống nghiêm ngặt và quy tắc. Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên.
Ngân nguyễnThật sự rất hay. Đọc xong nhiều cái cảm thấy có lý. Có điều bản thân, khoa học không giải thích được thì đừng cho là nó vô lý. Chỉ là chưa đến lúc hiểu được.
Hoàng"Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi đều tự nói: Tôi sắp chết rồi...
...nhưng sáng mai sẽ lại tái sinh, tất cả những chuyện trước đó đều thuộc về quá khứ, tình cảm cũng xóa đi, còn những quan điểm, kiến thức thì thu lại làm tư liệu."
Cái cách tác giả thuyết phục người đọc từ một điều vô lý trở thành hợp lý khiến mình thực sự bị quấn vào thế giới đặc biệt của những bệnh nhân tâm thần.
"Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thật ra chính là anh điên". Những người điên thật ra không điên, chỉ có điều số đông đang không chấp nhận quan điểm của họ mà thôi.
Để có thể thâm nhập vào tâm hồn của một con người thì cần phải gạt bỏ bớt đi những định kiến cá nhân.
Sách là tổng hợp những cuộc hội thoại giữa tác giả và các bệnh nhân tâm thần. Một số chủ đề thực sự rất ấn tượng tuy nhiên một số chuyện đối với mình khá là khó hiểu và không đọng lại gì hết. Đọc xong sách quả thật nhìn ra được nhiều mới lạ của thế giới mà trước đây mình không bao giờ để ý tới. Một số điểm tuy chỉ là giả định nhưng không phải là không có căn cứ khiến cho người đọc phải đau đầu suy nghĩ.
.
Tiểu NguyễnCuốn sách tập hợp những đoạn đối thoại của tác giả với nhiều “bệnh nhân tâm thần” khác nhau. Tất nhiên bản thân những bệnh nhân đó sẽ không coi bản thân mình có vấn đề gì. Họ có hệ thống tư tưởng là logic hết sức thuyết phục, họ thuyết phục được tác giả - người đang đối thoại với họ, cũng thuyết phục được độc giả - chính là mình, người đang căng mắt ra theo dõi cuộc hội thoại của cả hai. Đọc xong, thú thực chính bản thân mình cũng bị thuyết phục, cũng phải gật gù trước những lý lẽ mà “bệnh nhân tâm thần” đó đưa ra. “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” dường như sinh ra là để dành cho những người đang tìm kiếm sự thú vị trong cuộc sống, những người có hứng thú với tâm lý học và tâm thần học, những người sẵn sàng chấp nhận những điều mới mẻ. Không biết các độc giả khác thì thế nào, chứ sau khi đọc xong quyển này, mình cảm giác thế giới quan của bản thân rộng mở hơn rất nhiều. Thế giới này vốn đa dạng, phong phú, và rộng lớn hơn so với tất cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Kiến thức là nguyên liệu để chúng ta thăng cấp tư duy của chính mình, cũng là rào cản ngăn bước chân khám phá thế giới của chúng ta. Bởi hiểu biết đến đâu thì tư duy sẽ đến đó. Vì vậy, học hỏi thêm kiến thức chính là cách tốt nhất để khai mở thế giới quan của bản thân, và hãy học hỏi bằng thái độ của một người hoàn toàn vô tri.
bùiMới đọc được một phần ba cuốn nhưng thấy hay nên lên đây review . đọc đc một ít nhưng thấy nhiều thằng nó nghĩ sao giống mình thế . chắc mình bị ..... thực sự đọc cuốn sách này sẽ biết rằng có lắm thuyết âm mưu vl . mà t đọc cuốn này trình độ sáng tạo thuyết âm mưu của t lên một tầm cao mới . thích cuốn này lâu rồi nhưng đắt may chôm được đợt sale 27k :)
NhungCuốn này ý nghĩa cực kỳ luôn!
Đọc như tự thấy mình trong đấy
Rất đáng tiền và thời gian bỏ ra . Nên mua thử để đọc :)) đừng chần chừ
Thu HươngMình là một fan cứng của tất cả các thể loại sách về tâm lý học, và đã fall in love với cuốn sách này ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tên sách đủ bí ẩn để gợi nên sự tò mò, nội dung sách bao gồm nhiều truyện ngắn với những thông tin thú vị, lạ mà dị, đặc biệt lôi cuốn. Mỗi khi đọc được một cuốn sách hay mình đều ngấu nghiến đến quên thời gian, nhưng riêng đối với cuốn này, mình lại nhâm nhi rất lâu mặc dù mỗi truyện đều rất ngắn vì chỉ chỉ sợ nhanh đọc hết. Thực sự, khi đọc xong mình đã cảm thấy rất hoang mang, cuối cùng thì ai là kẻ điên, ai mới là thiên tài, những gì chũng ta nhìn thấy trước mắt có thực sự đúng? Nếu nói những người này là thiên tài, thì hành động và lời nói của họ không hề bình thường, nhưng nếu nói họ là kẻ điên thì trên đời này thực sự không có cái gì gọi là thiên tài.
Ánh ĐàoMột cuốn sách tác giả viết về những suy nghĩ , câu chuyện của bệnh nhân tâm thần. ????
Những điều được nói tới vượt quá suy nghĩ của người bình thường. Những câu chuyện kể về người ngoài hành tinh, về kiếp trước hoặc những khả năng đặc biệt có thể biết trước tương lai.,... rất nhiều điều kì lạ.
Nghe có vẻ vô lý nhưng khi đọc bạn sẽ cảm thấy rất thuyết phục. Chỉ là những con người đó có những khả năng mà người bình thường không có được , họ phân tích lí giải những điều lạ lùng rất logic và khoa học, chính người nghe hoặc những bác sĩ chữa trị cho họ đều không thể phản bác được.
Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải mình nghĩ tác giả muốn truyền tải thông điệp danh giới giữa kẻ điên và thiên tài rất ngắn và nó song hành với nhau, những suy nghĩ của họ vừa có thể coi là suy nghĩ của kẻ điên lại cũng có thể là suy nghĩ của những thiên tài
Có một đoạn miêu tả về cảm giác chém đầu khiến mình rất ấn tượng.
- Đầu tiên cổ rất lạnh, rồi trở nên nhẹ bẫng, sau đó cổ có cảm giác như bị lửa đốt, đau đến mức tôi muốn hét lên, nhưng miệng không cử động được. Khi đầu rơi xuống tôi có thể nhìn thấy cơ thể không đầu của mình ngã về phía sau , máu từ cổ bắn ra , từng chút từng chút một, cơ thể dần dần đổ xuống đất. Lúc vừa rơi xuống , cơ thể va vào mặt đất, cảm thấy rất đau , tôi còn biết có người túm lấy tóc nhấc đầu tôi lên. Mọi thứ xung quanh dần mờ nhạt , trong miệng đầy mùi tanh của máu. Về sau càng lúc càng tối đen, cho đến khi tôi không nghe , không nhìn , không còn cảm giác gì nữa.
Một cuốn sách vô cùng lạ , thích hợp đọc để mở ra trong đầu bạn 1 thế giới mới.
NgânCuốn "Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải" là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ và thú vị đối với mình. Đứng từ góc nhìn của một người điên, thật thú vị
Phương UyênTôi nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lý, bác sĩ thần kinh nói với mình: Đối với phụ nữ mà nói, nam giới giống như tinh tinh ấu trĩ buồn cười. Qúa ngu muội. Thật ra điều này tôi đã có thể lý giải từ lâu: thời gian trôi đi, thứ trôi đi là chúng ta. Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thật ra chính là anh điên. Nếu mang ra so sánh, chữ viết là bản tiến hóa của ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ. Thế giới rất kỳ diệu, rộng lớn và bao la; thế giới rất hệ thống nghiêm ngặt và quy tắc. Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên.
Thanh
Thế giới mới về tâm lý học và những câu chuyện đa sắc về những-người-đặc-biệt.
Ji Hae Soo trong bộ phim "It ok that's love" từng nói: "Ai trong chúng ta cũng đều mắc bệnh tâm lý, điều kỳ diệu là chúng ta có thể vượt qua chúng bằng tình yêu thương của mọi người xung quanh!".
Chọn cuốn sách này mặc dù đây là thể loại khá lạ trong số các thể loại sách hay truyện về tâm lý học mình từng đọc. Những mẩu chuyện, hay nói đúng hơn là những đoạn hội thoại giữa một bác sĩ tâm lý và những "ca bệnh" đặc biệt của anh. Nếu nghe đến đây mọi người có thể cho rằng, thế thì cuốn sách này tẻ nhạt và không hấp dẫn vì không có tình tiết và diễn biến kịch tính như các tác phẩm tâm lý tội phạm điều tra phá án. Nếu thế thì không cần đọc tiếp review và cũng bỏ qua luôn tác phẩm này đi. Vì giá trị của cuốn sách này nó không nằm ở việc câu kéo sự tò mò bằng những tình tiết tượng tượng, hoặc sao chép từ đâu đó, học hỏi từ đâu đó. Cuốn sách là một kho những kiến thức sâu rộng và cực kỳ cuốn hút về tâm lý học và những ai muốn hiểu rõ về phạm trù khó nhằn này.
Sẵn sàng chấp nhận dành tận 3 tháng chỉ để đọc đi đọc lại các mẩu chuyện nhỏ, "Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải" là cuốn sách mình đọc lâu xong nhất, có thể coi là kỷ lục lâu, nhưng lâu một cách xứng đáng. Một cuốn sách có giá trị thực tiễn sẽ tốn của người đọc nhiều thời gian hơn.
Thông qua những câu chuyện trong đó, muốn hiểu, phải đọc đi đọc lại nhiều lần, và phải rất tập trung, vì tác giả kết hợp rất hay ngôn ngữ kể chuyện lồng ghép với kiến thức uyên thâm về tâm lý học. Nhất là những thứ ở đây, những tình huống và những bệnh nhân mà tác giả gặp, bạn sẽ không thể gặp ở bất cứ đâu.
Mỗi một bệnh nhân tâm lý đều có một thế giới duy ngã của riêng mình, đó là một thế giới quan được nhìn dưới lăng kính cảm nhận của người đó.
Có thể với những người-bình-thường khác thì họ là những kẻ lập dị, tư tưởng hoang đường và quan niệm khác về cuộc sống. Nhưng sự thật có phải như vậy không? Chỉ khi chúng ta thật sự bước vào thế giới của ai đó, chúng ta mới hiểu vì sao họ có lối sống như vậy, và chỉ khi chúng ta hiểu được cách tiếp nhận khác, chúng ta sẽ nhìn thấy một thế giới khác.
"Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải" không phải là cuốn sách giải trí, đọc cho vui, càng không phải là cuốn sách màu mè tô vẽ để câu kéo sự chú ý của người đọc. Nó là cuốn sách giống cánh cửa đi vào một thế giới khác, với những góc nhìn khác về tâm lý học, và thực sự đã thuyết phục một người thích tìm hiểu về tâm lý học như mình.
Đáng đọc, cũng đáng để đọc kỹ.
câu chuyện đa sắc về những-người-đặc-biệt.
Huyền Sa ngã vô nó, cũng chỉ vì tính tò mò. Đúng quả truyện rất hay, phù hợp cho những người thích tâm lý luôn. Quả sự tò mò này đúng à rất đáng mà! Năm sao nhé!Hàng giao cũng ok nữa ạ!
Minh MinhThiên tài bên trái- Kẻ điên bên phải- Cao Minh.
Tôi nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lý, bác sĩ thần kinh nói với mình: Đối với phụ nữ mà nói, nam giới giống như tinh tinh ấu trĩ buồn cười. Qúa ngu muội. Thật ra điều này tôi đã có thể lý giải từ lâu: thời gian trôi đi, thứ trôi đi là chúng ta. Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thật ra chính là anh điên. Nếu mang ra so sánh, chữ viết là bản tiến hóa của ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ, bởi chữ viết là sự giải thích mang tính sùng bái đối với ngôn ngữ. Thế giới rất kỳ diệu, rộng lớn và bao la; thế giới rất hệ thống nghiêm ngặt và quy tắc. Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên.
ĐứcNghe đến cuốn này đã lâu, mấy lần xem show bên Trung Quốc toàn thấy các sao bên ấy chia sẻ đang đọc cuốn này, có Trần Kiều Ân, Cao Viên Viên, Hà Cảnh, Tạ Na... toàn sao lớn cả. Mà trình tiếng Trung thì chẳng có nên chỉ biết băn khoăn không hiểu cuốn sách như nào mà hot thế. Giờ thì biết rồi nha... Được giới thiệu là sách tâm lý, nhưng không hề là những lý thuyết khô khan, khó nhằn, hóa ra bên trong tập hợp những cuộc đối thoại của tác giả với các bệnh nhân tâm thần ông từng tiếp xúc. Nể vốn hiểu biết phong phú của tác giả về vật lý, hóa học, thiên văn học, rồi thì tâm thần học, đủ thứ học, quá giỏi luôn. Đọc rồi mới ồ à, thế ra người tâm thần không như mình tưởng trước giờ, cũng nhiều người quá giỏi luôn, cảm giác đi trước cả thời đại, chẳng qua mình người thường không hiểu được những gì họ nói. Đọc xong cuốn sách kiểu bị phấn khích quá, nói năng luyên thuyên nãy giờ. Tóm gọn lại thì là 5 SAO, SÁCH XUẤT SẮC NHA.
Tân Hôm trước được bạn giới thiệu cho cuốn "Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải', tui nhớ tới bài đề Liêu Trai chí dị của Vương Sĩ Trinh.
"... Mồ thu thích giọng thơ ma xướng
Chắc bởi bơ vơ chán tiếng người."
Cuốn sách này là một trải nghiệm rất mới với tui sau 1 thời gian dài đọc selfhelp, tiểu thuyết với giáo trình :v Khi đã nghe quen những luận điểm, lý thuyết đã được chứng minh (hay đang chứng minh), những motif tình tiết cliche đến cẩu huyết, tui muốn đọc 1 cái gì đó mới lạ mà không bị dập khuôn. Và cuốn Thiên tài thực sự rất tuyệt vời! Nó có cả sự kích thích, rùng rợn (mn đã đọc trích đoạn Tuần báo tử vong trên page của Vibooks chưa?), có những câu hỏi không lời giải
Thực sự có kiếp trước hay không? Tư duy thật sự là một bức tường ngăn hạn chế chúng ta? Thế giới rốt cuộc lớn cỡ nào?
có những quan điểm dù nghe rất kỳ lạ nhưng lại khó có thể phản bác
Kết tinh lại với nhau chính là sinh mệnh! Con người là vậy, sinh mệnh lỏng lẻo tạo thành từ kiến cũng vậy, hòn đá cũng vậy, cát và đất kết tinh lại với nhau sẽ có tư duy, đó chính là sinh mệnh!
cũng có những tình cảm khiến tui phải rưng rưng
Nhẫn trên ngón tay không còn lấp lánh
Váy cưới trong tủ sớm đã phủ bụi
Dung nhan chúng ta đều từ từ già đi
Nhưng tình cảm đó vẫn không thay đổi
Cảm ơn mỗi ngày anh mang đến cho em
Chính vì có anh
Em mới có dũng khí nói rằng “Mãi mãi, mãi mãi.”
Đọc cuốn Thiên tài quả thật phải tốn kha khá tế bào não nhưng cũng đáng, mình biết thêm được rất nhiều ý tưởng mới và vô cùng thú vị, cũng biết được rằng đừng dùng góc nhìn phiến diện của thường thức để đánh giá một người là điên loạn. Cách nghĩ của họ có thể khác với người thường, nhưng không hoàn toàn đồng nghĩa với việc đầu óc họ có vấn đề. Có thể họ có vấn đề thần kinh thật, hoặc là họ chỉ biết nhiều hơn người khác một chút.
"BỞI THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA CÒN CHƯA CHUẨN BỊ SẴN SÀNG ĐỂ DUNG NẠP NHỮNG SỰ VIỆC KỲ QUÁI HIẾM THẤY NHƯ VẬY."
BùiTác phẩm là tập hợp những câu chuyện, những lần phỏng vẫn người điên của vị bác sĩ tâm thần Cao Minh. Tất cả đều là những câu chuyện được tuyển chọn, kể về những tên tâm thần có logic nhất và những câu chuyện kì lạ nhất. Đối mặt với những tên tâm thần mà lại có sự logic đến kì lạ nhưng vậy, độc giả dễ dàng có cùng cảm giác với Cao Minh: "Họ điên hay chính mình bị điên?"
Những suy nghĩ và logic mới mẻ của những bệnh nhân về cuộc sống, đưa ta đến một phong cảnh mới, một cách nhìn mới về thế giới quanh ta, đồng thời gieo cho ta nhiều câu hỏi chẳng thể giải đáp.
Có lẽ sau khi đọc xong tác phẩm, độc giả chỉ có thể rút ra một nhận xét: "Có lẽ con người đang bị giới hạn bởi trí tuệ của chính mình?!!"
Bạn không cần phải có hứng thú tìm hiểu về người điên để đọc tác phẩm, chỉ cần bạn là người có phong cách mở, có thể nhìn nhận nhiều ý kiến trái chiều, thích khám phá, giống như tác giả Cao Minh này thì hãy đọc tác phẩm.
MinhĐọc "Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải" là một trải nghiệm khá mới, vì trước giờ mình chỉ đọc tiểu thuyết lãng mạn, như Nguyễn Nhật Ánh hay Ichikawa Takuji ấy, đọc cuốn Thiên tài là vì dạo đây khá nhiều người giới thiệu nên cũng tò mò tìm đọc. Cuốn "Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải", nếu không kiên nhẫn sẽ không đọc được, vì muốn đọc, bạn sẽ phải từ bỏ lối suy nghĩ bình thường, những thường thức đã trở thành chân lý trong bạn. Mà từ bỏ rồi, đọc được rồi có hiểu hay không là do bạn. (Nhưng cuốn này hay thật, hấp dẫn thật đó.) Nói cuốn sách này là truyện cũng không đúng lắm, nói nó là một tập hồi ký của những người tác giả đã tiếp xúc sẽ hợp hơn, vì toàn bộ cuốn sách là những cuộc đối thoại của tác giả và những bệnh nhân tâm thần tác giả có cơ hội tiếp xúc, tác giả là người dẫn dắt cho bệnh nhân trao đổi, chia sẻ về cách nghĩ, tư duy của họ.
Bùi AnhThiên tài bên trái kẻ điên bên phải mang đến cho mình những trải nghiệm mới mẻ, những khái niệm mới và vô cùng độc đáo làm thay đổi thái độ và cách nhìn của mình về thế giới của những bệnh nhân tâm thần, thật ra chúng ta ai cũng có những biểu hiện của bệnh thần kinh chỉ là không làm hại người khác, không nguy hại đến bản thân chứ thật ra không có tiêu chuẩn nào cả. Những bệnh nhân ấy có thể không phải họ điên mà do chính thế giới chúng ta đang sống không thể chấp nhận những thứ mà họ nói ra, nó vượt quá khỏi sự tưởng tượng và hiểu biết của chúng ta tại thời điểm hiện tại. Có thể sau vải chúc hay vài trăm năm sau, họ chính là người đặt nền móng cho những bước tiến vĩ đại.
thùy linhĐọc xong cuốn sách, câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu là: Một nhà văn giỏi liệu có phải là một kẻ tâm thần phân liệt?
Cao Minh thích hỏi tại sao nhưng không phải triết gia.
Cao Minh thích nghiên cứu tâm lý nhưng không phải chuyên gia tâm lý.
Cao Minh thích tìm hiểu nguồn gốc thế giới nhưng không phải nhà sử học.
Cao Minh thích động vật nhưng không bao giờ đến sở thú.
Cao Minh là nhà thám hiểm nhưng không bao giờ đi du lịch.
Cao Minh đã viết rằng:
"Tư duy thật sự là một bức tường ngăn hạn chế chúng ta? Thế giới rốt cuộc lớn cỡ nào? - Ở bên kia bức tường."
"Nếu đủ thời gian nhất định sẽ nhìn thấy hết tất cả các góc độ! - Vì sao cứ quá để ý đến thời gian? Không có thời gian thì vấn đề gì chứ? Thật sự cần dùng tất cả các góc độ để nhìn được thế giới hoàn chỉnh sao?, cho dù đó chỉ là thế giới anh biết? Không phải tư duy của anh đang hạn chế anh sao?"
Hoàng HạnhCuốn sách này mang lại cho mình những trải nghiệm rất thú vị. Nhìn từ thế giới của người điên, mọi câu chuyện thì ra lại đặc biệt và lôi cuốn đến thế. Cái đáng nói hơn là những giải thích của họ về thế giới không phải vô căn cứ, mà là dựa trên nền tảng kiến thức rõ ràng. Ai thích tâm lý học nhất định phải tìm đọc :3