httnThế giới ngầm của Ripley" lấy bối cảnh sáu năm sau cái chết của Dickie Greenleaf, Thomas Ripley đã lột xác thành một người khác, tập sống ác, lấy người vợ giàu có, chuyển vào một căn biệt thự xa hoa ở ngoại ô Paris. Tom giờ đây không còn hoạt động đơn lẻ, anh có thêm tòng phạm, cách thức lừa đảo cũng trở nên chuyên nghiệp hơn rất nhiều. Như tập trước, giọng văn của Patricia vẫn đều đều chậm rãi. Miêu tả tâm lý nhân vật là điểm nhấn nổi bật ở các tác phẩm của bà. Nhưng điều làm mình chùn bước khi đọc văn của Patrica là mạch chuyện chậm, mọi thứ gì cũng chậm, với một đứa ưa mạch truyện nhanh vào đề như mình thì giọng văn của bà không hợp với mình. Patricia kéo dài lê thê đọc rất mệt, nếu cắt bớt các chi tiết thừa thãi thì cuốn này sẽ hay hơn nhiều.
tv"Thế giới ngầm của Ripley" là tập 2 của series Ripley. Ở tập này, sau khi thoát khỏi vụ án của Dickie, Tom Ripley đã lấy vợ, sống cuộc sống đầy dư dả và thư giãn bằng danh tính thật của mình tại Pháp. Tuy nhiên, Tom vẫn tham gia vào một vài "phi vụ ngầm" khác bằng những "tài năng" vốn có của mình. Trong đó là vụ giả mạo tranh của một hoạ sĩ đầy tài năng đã chết, kinh doanh tên tuổi của hoạ sĩ này cho đến khi rắc rối tìm đến...
Dù ở tập 1 đã nói lên sự "tài năng" của Tom nhưng mà khi đọc tập này, thấy ông ý tự viết kịch bản, tự đóng nhiều vai diễn ngoài đời đầy thành thục, vẫn không khỏi khiến mình suýt xoa "tài thật". Mình phải công nhận Tom "điên" thực sự luôn á mọi người ơi, càng ngày càng điên luôn. Mà dù "điên" vãi, nhưng trong hoàn cảnh éo le khi bị kìm kẹp giữa vụ án phức tạp vẫn bình tĩnh tìm ra lối thoát. Tập này tâm lý của Tom cũng vẫn mâu thuẫn lắm, kiểu có thể máu lạnh giết người không chớp mắt nhưng lại cũng có thể đi thương hại một kẻ điên khác, mà kẻ này vốn cũng chả thân quen gì cho cam (đọc xong nghĩ đúng kiểu chắc cùng máu điên với nhau nên vậy). Cơ mà ở tập này thì mình thấy thích Heloise (vợ Tom) nhất cơ. Nửa sau quyển, khi Heloise xuất hiện thì mình cực kì thích tích cách của bà ý luôn á, bà này kiểu cũng lập dị mà "điên" chả kém gì chồng, nhưng hợp gu mình =))).
Tập 2 này mạch cũng vẫn chậm lắm, kiểu đây đúng là phong cách viết của Patricia Highsmith nên vậy. Mấy chương đầu phải gọi là siêu chậm, siêu nản. Đến tầm chương 7 mới thấy mạch truyện nhanh hơn tí và cuốn mình vào truyện hơn. Nói chung là tuy mình khá nản vì mạch chậm nhưng mà vẫn mong chờ tập sau quá trời vì không biết lần này Tom có thoát tội hay không?
Minh MinhMột quyển sách rất hay. "Thế giới ngầm của Ripley" là tập 2 của series Ripley. Ở tập này, sau khi thoát khỏi vụ án của Dickie, Tom Ripley đã lấy vợ, sống cuộc sống đầy dư dả và thư giãn bằng danh tính thật của mình tại Pháp. Tuy nhiên, Tom vẫn tham gia vào một vài "phi vụ ngầm" khác bằng những "tài năng" vốn có của mình. Trong đó là vụ giả mạo tranh của một hoạ sĩ đầy tài năng đã chết, kinh doanh tên tuổi của hoạ sĩ này cho đến khi rắc rối tìm đến... . . Dù ở tập 1 đã nói lên sự "tài năng" của Tom nhưng mà khi đọc tập này, thấy ông ý tự viết kịch bản, tự đóng nhiều vai diễn ngoài đời đầy thành thục, vẫn không khỏi khiến mình suýt xoa "tài thật". Mình phải công nhận Tom "điên" thực sự luôn á mọi người ơi, càng ngày càng điên luôn. Mà dù "điên" vãi, nhưng trong hoàn cảnh éo le khi bị kìm kẹp giữa vụ án phức tạp vẫn bình tĩnh tìm ra lối thoát. Tập này tâm lý của Tom cũng vẫn mâu thuẫn lắm, kiểu có thể máu lạnh giết người không chớp mắt nhưng lại cũng có thể đi thương hại một kẻ điên khác, mà kẻ này vốn cũng chả thân quen gì cho cam (đọc xong nghĩ đúng kiểu chắc cùng máu điên với nhau nên vậy). Cơ mà ở tập này thì mình thấy thích Heloise (vợ Tom) nhất cơ. Nửa sau quyển, khi Heloise xuất hiện thì mình cực kì thích tích cách của bà ý luôn á, bà này kiểu cũng lập dị mà "điên" chả kém gì chồng, nhưng hợp gu mình =))). . Tập 2 này mạch cũng vẫn chậm lắm, kiểu đây đúng là phong cách viết của Patricia Highsmith nên vậy. Mấy chương đầu phải gọi là siêu chậm, siêu nản. Đến tầm chương 7 mới thấy mạch truyện nhanh hơn tí và cuốn mình vào truyện hơn. Nói chung là tuy mình khá nản vì mạch chậm nhưng mà vẫn mong chờ tập sau quá trời vì không biết lần này Tom có thoát tội hay không? .
Bảo BảoThế giới ngầm của Ripley" là tập 2 của series Ripley. Ở tập này, sau khi thoát khỏi vụ án của Dickie, Tom Ripley đã lấy vợ, sống cuộc sống đầy dư dả và thư giãn bằng danh tính thật của mình tại Pháp. Tuy nhiên, Tom vẫn tham gia vào một vài "phi vụ ngầm" khác bằng những "tài năng" vốn có của mình. Trong đó là vụ giả mạo tranh của một hoạ sĩ đầy tài năng đã chết, kinh doanh tên tuổi của hoạ sĩ này cho đến khi rắc rối tìm đến... Dù ở tập 1 đã nói lên sự "tài năng" của Tom nhưng mà khi đọc tập này, thấy ông ý tự viết kịch bản, tự đóng nhiều vai diễn ngoài đời đầy thành thục, vẫn không khỏi khiến mình suýt xoa "tài thật". Mình phải công nhận Tom "điên" thực sự luôn á mọi người ơi, càng ngày càng điên luôn. Mà dù "điên" vãi, nhưng trong hoàn cảnh éo le khi bị kìm kẹp giữa vụ án phức tạp vẫn bình tĩnh tìm ra lối thoát. Tập này tâm lý của Tom cũng vẫn mâu thuẫn lắm, kiểu có thể máu lạnh giết người không chớp mắt nhưng lại cũng có thể đi thương hại một kẻ điên khác, mà kẻ này vốn cũng chả thân quen gì cho cam (đọc xong nghĩ đúng kiểu chắc cùng máu điên với nhau nên vậy). Cơ mà ở tập này thì mình thấy thích Heloise (vợ Tom) nhất cơ. Nửa sau quyển, khi Heloise xuất hiện thì mình cực kì thích tích cách của bà ý luôn á, bà này kiểu cũng lập dị mà "điên" chả kém gì chồng, nhưng hợp gu mình =))).Tập 2 này mạch cũng vẫn chậm lắm, kiểu đây đúng là phong cách viết của Patricia Highsmith nên vậy. Mấy chương đầu phải gọi là siêu chậm, siêu nản. Đến tầm chương 7 mới thấy mạch truyện nhanh hơn tí và cuốn mình vào truyện hơn. Nói chung là tuy mình khá nản vì mạch chậm nhưng mà vẫn mong chờ tập sau quá trời vì không biết lần này Tom có thoát tội hay không?
MaiThế giới ngầm của Ripley" là tập 2 của series Ripley. Ở tập này, sau khi thoát khỏi vụ án của Dickie, Tom Ripley đã lấy vợ, sống cuộc sống đầy dư dả và thư giãn bằng danh tính thật của mình tại Pháp. Tuy nhiên, Tom vẫn tham gia vào một vài "phi vụ ngầm" khác bằng những "tài năng" vốn có của mình. Trong đó là vụ giả mạo tranh của một hoạ sĩ đầy tài năng đã chết, kinh doanh tên tuổi của hoạ sĩ này cho đến khi rắc rối tìm đến... .
.
Dù ở tập 1 đã nói lên sự "tài năng" của Tom nhưng mà khi đọc tập này, thấy ông ý tự viết kịch bản, tự đóng nhiều vai diễn ngoài đời đầy thành thục, vẫn không khỏi khiến mình suýt xoa "tài thật". Mình phải công nhận Tom "điên" thực sự luôn á mọi người ơi, càng ngày càng điên luôn. Mà dù "điên" vãi, nhưng trong hoàn cảnh éo le khi bị kìm kẹp giữa vụ án phức tạp vẫn bình tĩnh tìm ra lối thoát. Tập này tâm lý của Tom cũng vẫn mâu thuẫn lắm, kiểu có thể máu lạnh giết người không chớp mắt nhưng lại cũng có thể đi thương hại một kẻ điên khác, mà kẻ này vốn cũng chả thân quen gì cho cam (đọc xong nghĩ đúng kiểu chắc cùng máu điên với nhau nên vậy). Cơ mà ở tập này thì mình thấy thích Heloise (vợ Tom) nhất cơ. Nửa sau quyển, khi Heloise xuất hiện thì mình cực kì thích tích cách của bà ý luôn á, bà này kiểu cũng lập dị mà "điên" chả kém gì chồng, nhưng hợp gu mình =))).
.
Tập 2 này mạch cũng vẫn chậm lắm, kiểu đây đúng là phong cách viết của Patricia Highsmith nên vậy. Mấy chương đầu phải gọi là siêu chậm, siêu nản. Đến tầm chương 7 mới thấy mạch truyện nhanh hơn tí và cuốn mình vào truyện hơn. Nói chung là tuy mình khá nản vì mạch chậm nhưng mà vẫn mong chờ tập sau quá trời vì không biết lần này Tom có thoát tội hay không?
.
NgaTom Ripley mang câu chuyện của mình trở lại sau 6 năm kể từ vụ Dickie Greenleaf. Vốn dĩ có thể tận hưởng cuộc sống trong mơ với thân phận thật của chính mình, nhưng dường như các rắc rối đi kèm bóng ma quá khứ vẫn cứ đeo bám y. Hay đúng hơn, y không thể chối bỏ ''tài năng'' mà những sự việc đã xảy ra đã khơi dậy trong con người y.
Trong câu chuyện mới này, Tom Ripley đã không còn hành động đơn độc. Mọi chuyện bắt đầu từ phát kiến của y về việc giả mạo một họa sĩ vô danh đã chết - Derwatt. Ban đầu, vụ Derwatt chỉ đơn giản là việc bán ra những bức tranh của người họa sĩ xấu số, xem như một cách tưởng niệm. Nhưng khi danh tiếng của Derwatt bắt đầu nổi lên nhờ tài năng của anh ta, câu chuyện đã rẽ sang hướng khác. Một phi vụ lừa đảo kỳ công, không chỉ nằm ở vấn đề vật chất mà nó còn khơi ra những góc khuất bên trong những con người từng coi Derwatt là bạn. Đó là sự hám danh, mưu lợi của Jeff và Ed, đó là sự sùng kính có phần bệnh hoạn của Bernard và với một kẻ đứng ngoài như Tom, đó là cách y bị cái "tài năng" đáng nguyền rủa của mình cám dỗ.
Vẫn là mạch truyện chậm rãi và nhiều tình tiết trong một bối cảnh, Patricia tiếp tục mang đến một Tom Ripley đầy phức tạp lẫn thú vị trong nội tâm lẫn hành động. Thử tưởng tượng mà xem, y vừa ra tay làm một chuyện tàn nhẫn và vô cảm, không lâu sau đó đã trở nên nhạy cảm và khóc thương cho một kẻ cũng chẳng mấy thân quen. Từng chi tiết mô tả về Tom Ripley đều rất đáng giá, giống như đang để người đọc cố gắng nắm bắt một kẻ không thể nào định dạng được. Một con người được miêu tả kỹ càng nhưng cuối cùng ta chẳng thể đánh giá đúng về y. Đó cũng là cách khiến câu chuyện này - một câu chuyện sai trái ngay từ đầu, nhưng khi kết thúc lại trở thành một văn bản đầy tính thuyết phục, buộc người đọc nó trong vô thức tìm cách giải nghĩa cho mọi điều sai trái.
Boss reviewSau Mr.Talented Ripley, Patricia Highsmith đã chứng minh được tài năng của mình trước độc giả khi tạo ra một nhân vật phản anh hùng được yêu thích nhất thời đại.
6 năm sau, Tom Ripley trở lại. Lần trở lại này có gì hấp dẫn, Tom đã trở thành người như thế nào? Câu hỏi đặt ra là liệu bà có thành công để lôi kéo độc giả của mình vào Thế giới ngầm của Ripley một lẫn nữa?
6 năm sau vụ của Dickie Greenleaf, Tom giờ đây tận hưởng cuộc sống đủ đầy mà mình hằng mong ước bên cạnh người vợ tại Pháp. Anh không còn là gã trai nghèo khổ mua vui cho kẻ khác bằng trò chữ ký giả mạo, hay biệt tài bắt chiếc giọng nói.
Tác giả đã vô cùng khéo léo đặt Tom vào hoàn cảnh không còn là kẻ mải miết chạy theo cuộc sống giàu sang, có vị thế xã hội. Thế nhưng khi đã có tất cả trong tay, Tom bắt buộc phải giữ chặt lấy chúng.
Làm sao có thể giữ lấy khi tai tiếng của Tom sau vụ Dickie vẫn còn khiến nhiều người ngờ vực? Làm sao có thể giữ lấy khi Patricia Highsmith không muốn tài năng nhân vật của mình phải ngủ vùi?
Một cuộc lừa đảo có quy mô diện rộng và đương nhiên kẻ đầu sỏ ấy chính là Tom Ripley.
Tính chất giết người man rợ trong phần 2 này được đẩy đến cao trào và Tom không làm những độc giả yêu mến anh thất vọng, Tom không đón nhận những tình thế oái oăm của mình một cách thụ động, nước đến chân mới nhảy nữa. Giờ đây, Tom đã biết tính toán! Từng nước cờ của Tom luôn nhanh hơn cảnh sát một bước khiến cuộc chạy đua vì thế mà tăng sự hồi hộp, gay cấn.
Nhiều cái chết diễn ra đòi hỏi Tom không thể hành động một mình, anh bắt buộc phải tiết lộ việc mình đang làm, yêu cầu nhờ giúp đỡ. Những nhân vật phụ nhưng không mờ nhạt trong phần 2 này được cài cắm vô cùng thú vị.
Đầu tiên là người em họ Chiris của Dickie Greenleaf, nhà Green vẫn chưa hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của Tom và ẩn trong gã Chiris – không chỉ là cái tính cách khiến Tom phát ngấy, ghét cay đắng ngày nào, hắn chắn chắn sẽ là một đống rắc rối khó lường vờn Tom mệt nhoài vào những sự kiện sắp tới.
Người thứ 2 là phu nhân Tom, một cô vợ người Pháp. Nhân vật này sẽ khiến chúng ta vô cùng tò mò. Rốt cuộc một cô vợ có tính cách như thế nào mới là người phù hợp để kết hôn và sống chung cùng kẻ giết người?
Cô mang tính cách vô tư, trong sáng, không màng thế sự? Hay xảo quyệt, đầy mưu mô tính toán?
‘Người như thế nào mới có thể đối mặt cùng Tom trong lúc sóng gió và ở bên cạnh lúc trời yên biển lặng?’
Sống trong thế giới giả tạo này, chỉ có kẻ thực dụng như Tom sống sót. Thế nhưng vào cái thời khắc chán chường và cô độc “Tom cố gắng hết sức để không thể hiện sự bồn chồn trong suốt bữa trưa chậm rãi của họ và anh thường ngơ ngẩn nhìn ra những cành liễu rủ bên bờ sống ngoài cửa sổ, ước gì bản thân cũng có được vẻ thảnh thơi của những nhành liễu đung đưa trước gió ấy”.
Kẻ giết người của chúng đã sống suốt trong cái lý tưởng “Chẳng có gì quan trọng giữa cái thật hay cái trông giống thật” phải chăng đã bắt đầu tự hỏi tất cả những gì hắn đang đánh đổi đây liệu có xứng đáng hay không?