
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | Công Ty Cổ Phần Waka |
| Tác giả | Trần Đình Vân |
| Nhà xuất bản | Phụ Nữ Việt Nam |
| Năm Xuất Bản | 2025 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 19 x 13 x 0.6 cm |
| Số trang | 136 trang |
Bạn đang đọc Sách Song Nhu Anh - Anh Hung Luc Luong Vu Trang Nhan Dan Nguyen Van Troi - Ban Dac Biet - Tang Kem Dai Sach + Bookmark + Bo Tem + Sach Audio + Album Anh + Thu Tay + Khan Mui Xoa được Tác giả Trần Đình Vân sáng tác, và xuất bản vào năm 2025 bởi nhà xuất bản Phụ Nữ Việt Nam.
Sách Song Nhu Anh - Anh Hung Luc Luong Vu Trang Nhan Dan Nguyen Van Troi - Ban Dac Biet - Tang Kem Dai Sach + Bookmark + Bo Tem + Sach Audio + Album Anh + Thu Tay + Khan Mui Xoa thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Tiểu Sử Hồi Ký, Lịch Sử nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Tải sách Song Nhu Anh - Anh Hung Luc Luong Vu Trang Nhan Dan Nguyen Van Troi - Ban Dac Biet - Tang Kem Dai Sach + Bookmark + Bo Tem + Sach Audio + Album Anh + Thu Tay + Khan Mui Xoa PDF tại đây:
Người ta thường khắc ghi hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi ở những khoảnh khắc cuối cùng, khi anh đối diện với họng súng, khi danh tiếng của anh vang vọng như một biểu tượng. Tuy nhiên,Sống như Anhbắt nguồn từ những điều giản dị hơn nhiều, từ một cuộc sống bình lặng: những ngày làm việc của một người thợ điện trẻ tuổi, những buổi gặp gỡ ngắn ngủi của một cặp vợ chồng son, những dự định nhỏ bé còn dang dở.
Cuốn sách này không mở đầu bằng tiếng súng, cũng không kết thúc bằng chiến công. Nó đi sâu vào những điều rất đời thường, rất con người, để dần dần bộc lộ một sự thật đơn giản nhưng đầy khắc nghiệt: có những người không mong muốn trở thành anh hùng, nhưng hoàn cảnh lịch sử lại buộc họ phải đưa ra lựa chọn. Và họ đã kiên định với lựa chọn của mình.
Hình ảnh anh Nguyễn Văn Trỗi trongSống như Anhkhông phải là một nhân vật lịch sử khô khan, mà là một chàng trai trẻ với những khát vọng rất đỗi bình thường: được sống, được yêu, được chăm sóc gia đình nhỏ bé của mình. Anh thấu hiểu ý nghĩa của hạnh phúc cá nhân, đồng thời cũng nhận thức được cái giá phải trả khi từ bỏ nó. Chính vì vậy, quyết định dấn thân của anh không mang dáng vẻ của một lời tuyên thệ hùng hồn, mà tự nhiên và xúc động đến đau lòng: khi anh không thể sống một cuộc đời khác mà vẫn giữ được lương tâm.
Những trang viết về nhà tù, về sự tra tấn và pháp trường không nhằm mục đích phô trương sự tàn bạo, mà để làm nổi bật một điều quan trọng: ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, phẩm giá con người vẫn có thể được giữ vững. Giữa bạo lực và sự cám dỗ, Nguyễn Văn Trỗi đã chọn con đường im lặng và không khuất phục, không phải vì anh không sợ hãi, mà vì có những giá trị anh không cho phép mình đánh mất.
Song hành với hành trình ấy là giọng kể chân thành của chị Phan Thị Quyên - người vợ trẻ ở lại phía sau. Qua ký ức của người thân thiết nhất, câu chuyện hiện lên với một độ chân thực hiếm có: từ những ngày đầu hai người yêu nhau, kết hôn, đến những biểu hiện lặng lẽ nhưng khác thường của anh trước khi bị bắt; từ những giờ phút anh phải chịu đựng sự tra tấn trong nhà tù, những lần đối mặt với cám dỗ và mua chuộc, đến thái độ kiên quyết không khuất phục của anh trước kẻ thù. Câu chuyện được kể từ một góc nhìn rất gần: gần đến mức người đọc có thể cảm nhận được nỗi nhớ, sự chờ đợi mỏi mòn, và tình yêu dang dở.
Sự đan xen giữa tình yêu cá nhân và lý tưởng cao cả đã tạo nên sức mạnh củaSống như Anh. Đây không chỉ là câu chuyện về một người đã hy sinh, mà còn là câu chuyện về một thế hệ trẻ đã sống trong những năm tháng khó khăn, nơi mỗi lựa chọn đều phải trả giá bằng cả cuộc đời. Với ngòi bút trung thực, tiết chế, giàu cảm xúc nhưng không hề bi lụy, tác phẩm vừa mang giá trị tư liệu lịch sử đặc biệt, vừa có sức lay động mạnh mẽ như một tác phẩm văn học. Những trang viết về đời sống trong nhà giam, về tình đồng chí, tình người giữa những người bị giam cầm, về sự trưởng thành của người vợ trẻ trong hoàn cảnh khắc nghiệt, đã làm nên chiều sâu nhân văn cho cuốn sách.
ĐọcSống như Anhở thời điểm hiện tại, độc giả không chỉ được gặp lại Nguyễn Văn Trỗi. Họ còn được đối diện với một câu hỏi vẫn còn nguyên giá trị: nếu đứng trước ranh giới giữa sự bình yên cá nhân và trách nhiệm với cộng đồng, chúng ta sẽ chọn điều gì để bảo vệ phẩm giá của mình?
Do đó,Sống như Anhkhông chỉ là một tác phẩm thuộc về quá khứ. Cuốn sách vẫn còn nguyên giá trị như một lời nhắc nhở thầm lặng nhưng sâu sắc: sức mạnh của một dân tộc không bắt nguồn từ những con người phi thường, mà từ những con người bình thường đã dám sống hết mình vì những điều họ tin là đúng.
Nhà báo Thái Duy, với bút danh Trần Đình Vân, là một nhà văn Việt Nam hiếm hoi, người đã định vị tên tuổi của mình chỉ bằng một tác phẩm văn học duy nhất: “Sống như Anh”, viết về anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi. Nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại – người đã thực hiện bộ phim "Thái Duy: Sống và viết" – đã viết trong bài “Nhà báo Thái Duy – Sống như ánh mặt trời”: "Có những con người mà tài năng và nhân cách giống như một mặt trời, một giống cây quý hiếm có thể gieo mầm, làm sinh sôi sự sống tốt đẹp nhưng còn nhiều phần khuất lấp, không soi rọi, lan tỏa hết năng lượng sống tích cực của mình. Tôi nghĩ nhà báo Thái Duy là một người như vậy!"
Nguyễn Văn Trỗi là một trong những anh hùng cách mạng tiêu biểu của Việt Nam, người đã hy sinh anh dũng trong cuộc chiến chống lại quân xâm lược Mỹ. Cuộc đời và sự nghiệp của anh là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và ý chí sắt đá. Bị ảnh hưởng sâu sắc từ phong trào yêu nước và cách mạng, anh Trỗi đã gia nhập đội biệt động nội thành Sài Gòn. Anh luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng trong một lần thực hiện nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý, anh đã bị địch bắt. Mặc dù phải chịu đựng sự tra tấn và dụ dỗ của quân địch, anh Trỗi vẫn kiên quyết không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về cơ sở cách mạng. Anh đã hy sinh vào ngày 15 tháng 10 năm 1964, khi mới 24 tuổi.
Nghe anh kể chuyện, tội lắm. Anh mồ côi mẹ từ sớm. Mẹ anh cõng anh khi anh mới lên ba tuổi, chạy lên rừng để trốn tránh cuộc lùng quét của quân Pháp nhằm bắt những người cách mạng. Vì đói ăn và không quen với khí hậu, mẹ anh đã ốm và qua đời sau đó không lâu. Cha anh bị quân Pháp bắt, sau khi ra tù thường xuyên phải đi làm xa, nhiều năm mới có dịp về nhà một lần. Anh lớn lên nhờ sự chăm sóc của bác và anh chị.
Trước khi cưới, có lần em giận anh, anh buồn, anh bảo: “Anh mất mẹ từ bé. Còn cha nhưng vài năm mới được gần cha ít ngày. Anh thèm tình thương gia đình lắm. Bây giờ có người yêu, người yêu của anh cũng giận anh nữa thì anh khổ tâm lắm. Gia đình em ly tán ở ngoài Bắc vào đây, anh cũng phải bỏ quê Quảng Nam vào đây làm ăn, hai đứa cùng cảnh ngộ thì phải thương nhau chứ!”
Khi anh mới được kết nạp vào Đoàn thanh niên, anh đã tham gia một lớp học ngắn ngày. Đồng chí phụ trách giảng dạy rất hay, và đến lúc đó tôi mới nhận ra hết khả năng, sức mạnh của mình, của giai cấp mình. Chính đồng chí ấy đã hỏi anh: “Chú làm thợ điện nhưng trong nhà chú có bao nhiêu thứ đồ dùng xài bằng điện?” Anh suy nghĩ mãi, rồi anh trả lời: “Không có một thứ gì xài bằng điện cả, nhà cháu thắp đèn ban tối vẫn là đèn dầu, gần hết xóm cháu không thắp điện.” Đồng chí ấy cười nói: “Đấy, người làm ra ánh sáng lại không có điện xài. Có bất công không? Nếu tất cả những người thợ điện đều ngừng tay làm việc một ngày xem, cả thành phố sẽ tối om và bọn chúng nó đành đốt đuốc mà sờ thôi chứ biết gì mà điều khiển máy điện.” Nghe đồng chí ấy nói, tôi thấy rất hứng thú, nhưng chưa biết đến bao giờ công nhân mới bảo nhau ngừng tay làm việc để chúng biết sức mạnh của mình.
Bác tài xế ngạc nhiên khi thấy tôi hối hả tìm kiếm trong các nghĩa địa, liền hỏi tôi:
- Cô đi tìm cái gì mà hấp tấp quá vậy?
Tôi trả lời:
- Họ giết chồng tôi nhưng không rõ chôn ở đâu.
- Chồng cô làm sao mà họ giết?
Tôi bước lên xe, không nói một câu nào nữa. Sắp sửa khởi hành, bác tài xế lại quay sang hỏi tôi:
- Thế anh ấy làm gì mà họ giết?
- Chồng tôi giật cầu Công Lý.
- Trời đất!
Bác tài xế quá sửng sốt, kêu lên đến nỗi những người trên hè cũng nghe thấy tiếng. Bác hỏi tiếp:
- Có phải anh Trỗi không? Anh Nguyễn Văn Trỗi phải không?
Tôi không thể trả lời, nước mắt giàn giụa. Tôi chỉ mím chặt môi. Bác tài xế nhắc đi nhắc lại tên chồng tôi như hai người đã quen nhau lâu.
Trong một góc chùa, cô bác đứng quanh tôi, vòng trong vòng ngoài. Cô bác khóc dữ dội khi nghe tôi kể về thời điểm họ giết anh, họ đã đóng chặt cổng khám không cho tôi được vào gặp anh lần cuối, cũng không cho tôi nhận xác anh. Báo chí Sài Gòn đã đăng tải chi tiết về cách họ bắn chết anh. Nhưng còn rất nhiều hành động dã man khác của chúng đối với anh, với những người thân của anh, mà lúc này cô bác mới biết rõ. Tôi nghe những tiếng kêu “Trỗi” vang vọng xung quanh. Có cô bác ôm mặt khóc rưng rức quay ra phía cửa.
Cuộc đời anh, một người thợ điện bình thường, đã trở thành tấm gương sáng cho công nhân, học sinh ngày nay. Nhiều người đã tìm cách mượn những thước phim do các nhà báo quay được trong những phút cuối cùng của anh Trỗi để chiếu bí mật cho nhau xem. Gần đây, nhiều tổ thanh niên đã lập đài kỷ niệm anh ngay giữa thành phố, em đã biết tin chưa?
Tôi đã quyết định: ngày mai tôi sẽ tìm đường ra vùng giải phóng. Tôi sẽ xin tham gia bất cứ công tác nào để được trả thù cho anh. Tôi thầm hứa với anh sẽ làm trọn lời anh đã căn dặn tôi mấy phút cuối cùng, lần thứ ba trong khám tử hình:
“Nếu phải xa anh lâu thì dù trong hoàn cảnh nào cũng không sợ chúng nó, cố tìm mọi cách để được tham gia cách mạng như các anh, các chị trong tù đã dạy dỗ, hướng dẫn em.”
Nguyễn Văn Trỗi thường được nhớ đến qua hình ảnh người anh hùng kiên cường trước họng súng. Tuy nhiên,Sống như Anhđưa độc giả trở lại những tháng ngày bình dị trước khi anh trở thành biểu tượng, tái hiện một cuộc sống giản đơn với công việc thợ điện, những buổi gặp gỡ ấm áp bên gia đình và những ước mơ còn dang dở.
Cuốn sách không mở đầu bằng tiếng súng hay chiến công, mà bằng những điều rất đời thường, rất con người. Từng trang sách hé lộ một sự thật giản dị nhưng cũng đầy khắc nghiệt: có những người không tìm kiếm sự anh hùng, nhưng hoàn cảnh lịch sử lại buộc họ phải đưa ra lựa chọn, và họ đã chọn con đường không quay lưng với lương tâm.
Hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi trongSống như Anhkhông phải là một nhân vật lịch sử xa vời, mà là một chàng trai trẻ với những khát khao bình dị: được sống, được yêu, được xây dựng một mái ấm. Anh thấu hiểu giá trị của hạnh phúc cá nhân, đồng thời nhận thức được cái giá phải trả khi từ bỏ nó. Chính sự giằng xé nội tâm này khiến quyết định dấn thân của anh không phải là một lời tuyên bố hùng hồn, mà là một sự lựa chọn tự nhiên, đầy đau đớn: khi không thể sống một cuộc đời khác mà vẫn giữ được lòng mình.
Những trang viết về nhà tù, tra tấn và pháp trường không nhằm mục đích phô trương sự tàn bạo, mà để làm nổi bật phẩm giá con người trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Giữa bạo lực và cám dỗ, Nguyễn Văn Trỗi đã chọn im lặng và không khuất phục, không phải vì anh không sợ hãi, mà vì có những giá trị anh không cho phép mình đánh mất.
Song hành với hành trình của anh là giọng kể chân thực, lặng lẽ của chị Phan Thị Quyên – người vợ trẻ ở lại phía sau. Qua ký ức của người thân yêu nhất, câu chuyện hiện lên với một độ chân thực hiếm có: từ những ngày ấp ủ tình yêu, xây dựng tổ ấm, đến những biểu hiện khác thường của anh trước khi bị bắt. Người đọc được chứng kiến những giờ phút anh phải đối mặt với tra tấn, cám dỗ, và thái độ kiên quyết không khuất phục trước kẻ thù. Câu chuyện được kể từ một góc nhìn rất gần, cho phép độc giả cảm nhận nỗi nhớ, sự chờ đợi mỏi mòn, và tình yêu dang dở.
Sức nặng củaSống như Anhnằm ở sự đan xen giữa tình yêu cá nhân và lý tưởng lớn lao. Đây không chỉ là câu chuyện về một người đã hy sinh, mà là câu chuyện về một thế hệ trẻ sống trong những năm tháng khó khăn, nơi mỗi lựa chọn đều có thể phải trả giá bằng cả cuộc đời. Với ngòi bút trung thực, tiết chế, giàu cảm xúc nhưng không sa vào bi lụy, tác phẩm vừa mang giá trị lịch sử đặc biệt, vừa có sức lay động mạnh mẽ như một tác phẩm văn học. Những trang viết về đời sống trong nhà giam, tình đồng chí, tình người giữa những người bị giam cầm, và sự trưởng thành của người vợ trẻ trong hoàn cảnh khắc nghiệt đã làm nên chiều sâu nhân văn cho cuốn sách.
ĐọcSống như Anhngày nay, độc giả không chỉ gặp lại Nguyễn Văn Trỗi, mà còn đối diện với một câu hỏi vẫn còn nguyên giá trị: nếu đứng trước ranh giới giữa bình yên cá nhân và trách nhiệm với cộng đồng, chúng ta sẽ chọn điều gì để giữ gìn phẩm giá của mình?
Bởi vậy,Sống như Anhkhông chỉ là một tác phẩm của quá khứ. Cuốn sách ở lại như một lời nhắc nhở về sức mạnh của một dân tộc không bắt nguồn từ những con người phi thường, mà từ những người bình thường đã dám sống hết mình vì những điều họ tin là đúng.
- Nhà báo Thái Duy, với bút danh Trần Đình Vân, là một nhà văn Việt Nam hiếm hoi định vị tên tuổi chỉ bằng một tác phẩm duy nhất: “Sống như Anh”. Nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại đã nhận xét về ông: "Có những con người mà tài năng và nhân cách giống như một mặt trời, có thể gieo mầm, làm sinh sôi sự sống tốt đẹp nhưng còn nhiều phần khuất lấp."
- Nguyễn Văn Trỗi là một anh hùng cách mạng tiêu biểu của Việt Nam, người đã hy sinh dũng cảm trong cuộc chiến chống Mỹ. Cuộc đời và sự nghiệp của anh là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và ý chí sắt đá. Anh gia nhập đội biệt động nội thành Sài Gòn, tình nguyện nhận những nhiệm vụ nguy hiểm. Trong một lần đặt mìn tại cầu Công Lý, anh bị bắt. Mặc dù bị tra tấn và dụ dỗ, anh vẫn kiên quyết bảo vệ bí mật của cơ sở cách mạng. Anh hy sinh vào ngày 15 tháng 10 năm 1964, khi mới 24 tuổi.
Nghe anh kể chuyện, tội lắm. Anh mồ côi mẹ sớm. Mẹ anh cõng anh năm đó mới lên ba tuổi, chạy lên rừng tránh cuộc lùng quét của Tây. Đói ăn và không quen khí hậu, mẹ anh ốm và mất sau đó một hai tháng. Cha anh bị Tây bắt, sau ra tù thường đi làm xa, mấy năm mới về nhà một lần. Anh lớn lên nhờ bác và anh chị nuôi.
Dạo chưa cưới, có lần em giận anh, anh buồn, anh bảo: “Anh mất mẹ từ bé. Còn cha nhưng vài năm mới được gần cha ít ngày. Anh thèm tình thương gia đình lắm. Bây giờ có người yêu, người yêu của anh cũng giận anh nữa thì anh khổ tâm lắm. Gia đình em lưu lạc ngoài Bắc vào đây, anh cũng phải bỏ quê Quảng Nam vào đây làm ăn, hai đứa cùng cảnh gặp nhau thì phải thương nhau chứ!”
Dạo anh mới được kết nạp vào Đoàn thanh niên, anh theo một lớp học ngắn ngày. Đồng chí phụ trách giảng nghe hay lắm, mình là người công nhân mà tới lúc đó mới thấy hết khả năng, sức mạnh của mình, của giai cấp mình. Chính đồng chí ấy hỏi anh: “Chú làm thợ điện nhưng trong nhà chú có bao nhiêu thứ đồ dùng xài bằng điện?” Anh nghĩ mãi, rồi anh trả lời: “Không có một thứ gì xài bằng điện cả, nhà cháu thắp đèn ban tối vẫn là đèn dầu, gần hết xóm cháu không thắp điện.” Đồng chí ấy cười nói: “Đấy, người làm ra ánh sáng lại không có điện xài. Có bất công không? Đến khu vực bọn Mỹ ở mà xem, cầu tiêu nhà nó cũng có vài ngọn điện, chuồng nuôi chó nhà nó cũng có điện. Thử tất cả những người thợ điện đều ngừng tay làm việc một ngày xem, cả thành phố sẽ tối om và bọn chúng nó đành đốt đuốc mà sờ thôi chứ biết gì mà điều khiển máy điện.” Nghe đồng chí ấy nói mê quá, nhưng chưa hiểu đến bao giờ công nhân mới bảo nhau ngừng tay làm việc để chúng biết sức mạnh của mình.
Bác tài xế ngạc nhiên thấy tôi hớt hơ hớt hải tìm vào các nghĩa địa, liền hỏi tôi:
- Cô đi tìm cái gì mà hấp tấp quá vậy?
Tôi trả lời:
- Họ giết chồng tôi nhưng không rõ chôn ở đâu.
- Chồng cô làm sao mà họ giết?
Tôi bước lên xe, không nói một câu nào nữa. Sắp sửa mở máy, bác tài xế lại quay sang hỏi tôi:
- Thế anh ấy làm gì mà họ giết?
- Chồng tôi giật cầu Công Lý.
- Trời đất!
Bác tài xế quá sửng sốt, kêu lên đến nỗi người trên hè cũng nghe thấy tiếng. Bác hỏi tiếp:
- Có phải anh Trỗi không? Anh Nguyễn Văn Trỗi phải không?
Tôi không trả lời được, nước mắt giàn giụa. Tôi cứ mím chặt môi. Bác tài xế nhắc đi nhắc lại đến tên chồng tôi như hai người đã quen nhau lâu.
Trong một góc chùa, cô bác đứng quanh tôi, vòng trong vòng ngoài. Cô bác khóc dữ khi nghe tôi nói tới lúc giết anh, chúng đã đóng chặt cổng khám không cho tôi được vào gặp anh lần cuối, cũng không cho tôi nhận xác anh. Chúng bắn chết anh như thế nào, báo chí Sài Gòn đã đăng chi tiết. Nhưng còn bao nhiêu hành động dã man khác của chúng đối với anh, với những người thân của anh, lúc này cô bác mới biết rõ. Tôi nghe những tiếng kêu “Trỗi” quanh tôi. Có cô bác ôm mặt khóc rưng rức quay ra phía cửa.
Cuộc đời anh, một người thợ điện bình thường, đã trở thành tấm gương chói lọi trong công nhân, học sinh hiện nay. Một số tìm cách mượn phim của các nhà báo đã quay được phút cuối cùng của anh Trỗi để chiếu bí mật cho nhau xem. Gần đây nhiều tổ thanh niên đã lập đài kỷ niệm anh ngay giữa thành phố, em đã biết tin chưa?
Tôi đã quyết định: ngày mai tôi sẽ tìm đường ra vùng giải phóng. Tôi sẽ xin nhận bất cứ công tác gì để được trả thù cho anh. Tôi thầm hứa với anh sẽ làm trọn lời anh đã căn dặn tôi mấy phút cuối cùng, lần thứ ba trong khám tử hình:
“Nếu phải xa anh lâu thì dù trong hoàn cảnh nào cũng không sợ chúng nó, cố tìm mọi cách để được tham gia cách mạng như các anh, các chị trong tù đã dạy dỗ, hướng dẫn em.”