Vân AnhSau khi đọc xong quyển sách, Tôi nhận ra "Nhà" là nơi bình yên của ta trở về sau muôn nỗi vô thường của cuộc đời. Những câu chuyện về Du, Phúc, Châu, Vi... được tác giả sử dụng như chiếc cầu nối để gắn kết các câu chuyện vụn vỡ lại với nhau nhưng mang trong đó triết lý cuộc đời sâu sắc. Cuộc đời này vô thường! Đúng là thế, cuộc đời này đâu từ bỏ ai? Dù già - trẻ, lớn - bé, trai - gái, độc thân - có gia đình, sang - hèn... tất cả đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, chứ cuộc đời có bỏ sót một ai? Tác giả đã đem đến một góc nhìn mới về cuộc đời, phải chăng chúng ta luôn bận tâm phải sống theo một "chuẩn mực hạnh phúc" vô hình nào đó do cuộc đời quy định, để rồi ta bỏ rơi hạnh phúc thật sự mình mong muốn? Con người hỏi nhau rất nhiều về các câu hỏi "bao giờ lấy chồng sinh con?" "Bao giờ mua nhà mua cửa?" "Bao giờ về quê thăm mồ mả tổ tiên?"... hàng loạt câu hỏi vì sao chúng ta hay đặt ra nhưng chưa ai hỏi "BAO GIỜ TA HẠNH PHÚC?"
Bảo BảoKhi đến với "Nhà" của Nguyễn Bảo Trung, chất văn nhẹ nhàng, uyên bác của một vị bác sĩ theo đạo Phật, tu tập thiền. Tôi nhận ra "Nhà" là nơi bình yên của ta trở về sau muôn nỗi vô thường của cuộc đời. Những câu chuyện về Du, Phúc, Châu, Vi... được tác giả sử dụng như chiếc cầu nối để gắn kết các câu chuyện vụn vỡ lại với nhau nhưng mang trong đó triết lý cuộc đời sâu sắc. Cuộc đời này vô thường! Đúng là thế, cuộc đời này đâu từ bỏ ai? Dù già - trẻ, lớn - bé, trai - gái, độc thân - có gia đình, sang - hèn... tất cả đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, chứ cuộc đời có bỏ sót một ai? Tác giả đã đem đến một góc nhìn mới về cuộc đời, phải chăng chúng ta luôn bận tâm phải sống theo một "chuẩn mực hạnh phúc" vô hình nào đó do cuộc đời quy định, để rồi ta bỏ rơi hạnh phúc thật sự mình mong muốn? Con người hỏi nhau rất nhiều về các câu hỏi "bao giờ lấy chồng sinh con?" "Bao giờ mua nhà mua cửa?" "Bao giờ về quê thăm mồ mả tổ tiên?"... hàng loạt câu hỏi vì sao chúng ta hay đặt ra nhưng chưa ai hỏi "BAO GIỜ TA HẠNH PHÚC?"
NhiKhi đến với "Nhà" của Nguyễn Bảo Trung, chất văn nhẹ nhàng, uyên bác của một vị bác sĩ theo đạo Phật, tu tập thiền. Tôi nhận ra "Nhà" là nơi bình yên của ta trở về sau muôn nỗi vô thường của cuộc đời.
Những câu chuyện về Du, Phúc, Châu, Vi... được tác giả sử dụng như chiếc cầu nối để gắn kết các câu chuyện vụn vỡ lại với nhau nhưng mang trong đó triết lý cuộc đời sâu sắc. Cuộc đời này vô thường! Đúng là thế, cuộc đời này đâu từ bỏ ai? Dù già - trẻ, lớn - bé, trai - gái, độc thân - có gia đình, sang - hèn... tất cả đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, chứ cuộc đời có bỏ sót một ai?
Tác giả đã đem đến một góc nhìn mới về cuộc đời, phải chăng chúng ta luôn bận tâm phải sống theo một "chuẩn mực hạnh phúc" vô hình nào đó do cuộc đời quy định, để rồi ta bỏ rơi hạnh phúc thật sự mình mong muốn?
Con người hỏi nhau rất nhiều về các câu hỏi "bao giờ lấy chồng sinh con?" "Bao giờ mua nhà mua cửa?" "Bao giờ về quê thăm mồ mả tổ tiên?"... hàng loạt câu hỏi vì sao chúng ta hay đặt ra nhưng chưa ai hỏi "BAO GIỜ TA HẠNH PHÚC?"
Hà LanNhà là nơi ta hằng mong muốn quay về khi đi xa, nơi tha thiết tha nhung nhớ khi không còn nơi đó. Chắc ai cũng biết nỗi da diết, thiết tha mà lúc ở nơi đất khách chốn người, nhớ ông bà, nhớ cha mẹ, nhớ anh chị hay là nhớ đứa em ngày xưa hay gây gổ với mình. Và đọc cuốn sách này, ta như được chia sẻ, như được đồng cảm, như được có ai bên cạnh xoa dịu đi nỗi nhớ, và ta cũng biết được rằng không phải riêng mình ta, mà mọi người luôn muốn có một nơi là nhà, nơi có gia đình mình ở đó, nơi có mình bữa cơm ấm áp, hạnh phúc sẻ chia và niềm vui xum vầy. Tác phẩm “Nhà” của tác giả “Nguyễn Bảo Trung” thật sự đã lay động con tim tôi, nó khiến tôi quay về tuổi thơ, quay về với cây bàng, cây ổi, … Và đượm lại đâu đó vẫn là những giọt nước mắt trên khóe mi, có thể chảy lúc nào không hay, không biết, … Và Nhà là thế, nơi ta vui, ta buồn, ta cười, ta khóc, nơi ta là chính ta. Tác giả Nguyễn Bảo Trung qua cuốn sách đã nhắc nhớ ta về nhà, hãy yêu thương, trân quý khi còn có thể, bởi những cái thở dài, những cái chớp mắt thôi, chẳng mấy chốc không còn nhà ở bên canh ta lúc ta cần, nó hóa thành tro tàn lúc nào không hay.
"Sau khi đọc xong quyển sách, Tôi nhận ra "Nhà" là nơi bình yên của ta trở về sau muôn nỗi vô thường của cuộc đời. Những câu chuyện về Du, Phúc, Châu, Vi... được tác giả sử dụng như chiếc cầu nối để gắn kết các câu chuyện vụn vỡ lại với nhau nhưng mang trong đó triết lý cuộc đời sâu sắc. Cuộc đời này vô thường! Đúng là thế, cuộc đời này đâu từ bỏ ai? Dù già - trẻ, lớn - bé, trai - gái, độc thân - có gia đình, sang - hèn... tất cả đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, chứ cuộc đời có bỏ sót một ai? Tác giả đã đem đến một góc nhìn mới về cuộc đời, phải chăng chúng ta luôn bận tâm phải sống theo một "chuẩn mực hạnh phúc" vô hình nào đó do cuộc đời quy định, để rồi ta bỏ rơi hạnh phúc thật sự mình mong muốn? Con người hỏi nhau rất nhiều về các câu hỏi "bao giờ lấy chồng sinh con?" "Bao giờ mua nhà mua cửa?" "Bao giờ về quê thăm mồ mả tổ tiên?"... hàng loạt câu hỏi vì sao chúng ta hay đặt ra nhưng chưa ai hỏi "BAO GIỜ TA HẠNH PHÚC?""
"Khi đến với "Nhà" của Nguyễn Bảo Trung, chất văn nhẹ nhàng, uyên bác của một vị bác sĩ theo đạo Phật, tu tập thiền. Tôi nhận ra "Nhà" là nơi bình yên của ta trở về sau muôn nỗi vô thường của cuộc đời. Những câu chuyện về Du, Phúc, Châu, Vi... được tác giả sử dụng như chiếc cầu nối để gắn kết các câu chuyện vụn vỡ lại với nhau nhưng mang trong đó triết lý cuộc đời sâu sắc. Cuộc đời này vô thường! Đúng là thế, cuộc đời này đâu từ bỏ ai? Dù già - trẻ, lớn - bé, trai - gái, độc thân - có gia đình, sang - hèn... tất cả đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, chứ cuộc đời có bỏ sót một ai? Tác giả đã đem đến một góc nhìn mới về cuộc đời, phải chăng chúng ta luôn bận tâm phải sống theo một "chuẩn mực hạnh phúc" vô hình nào đó do cuộc đời quy định, để rồi ta bỏ rơi hạnh phúc thật sự mình mong muốn? Con người hỏi nhau rất nhiều về các câu hỏi "bao giờ lấy chồng sinh con?" "Bao giờ mua nhà mua cửa?" "Bao giờ về quê thăm mồ mả tổ tiên?"... hàng loạt câu hỏi vì sao chúng ta hay đặt ra nhưng chưa ai hỏi "BAO GIỜ TA HẠNH PHÚC?""
"Khi đến với "Nhà" của Nguyễn Bảo Trung, chất văn nhẹ nhàng, uyên bác của một vị bác sĩ theo đạo Phật, tu tập thiền. Tôi nhận ra "Nhà" là nơi bình yên của ta trở về sau muôn nỗi vô thường của cuộc đời.
Những câu chuyện về Du, Phúc, Châu, Vi... được tác giả sử dụng như chiếc cầu nối để gắn kết các câu chuyện vụn vỡ lại với nhau nhưng mang trong đó triết lý cuộc đời sâu sắc. Cuộc đời này vô thường! Đúng là thế, cuộc đời này đâu từ bỏ ai? Dù già - trẻ, lớn - bé, trai - gái, độc thân - có gia đình, sang - hèn... tất cả đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, chứ cuộc đời có bỏ sót một ai?
Tác giả đã đem đến một góc nhìn mới về cuộc đời, phải chăng chúng ta luôn bận tâm phải sống theo một "chuẩn mực hạnh phúc" vô hình nào đó do cuộc đời quy định, để rồi ta bỏ rơi hạnh phúc thật sự mình mong muốn?
Con người hỏi nhau rất nhiều về các câu hỏi "bao giờ lấy chồng sinh con?" "Bao giờ mua nhà mua cửa?" "Bao giờ về quê thăm mồ mả tổ tiên?"... hàng loạt câu hỏi vì sao chúng ta hay đặt ra nhưng chưa ai hỏi "BAO GIỜ TA HẠNH PHÚC?""
"Nhà là nơi ta hằng mong muốn quay về khi đi xa, nơi tha thiết tha nhung nhớ khi không còn nơi đó. Chắc ai cũng biết nỗi da diết, thiết tha mà lúc ở nơi đất khách chốn người, nhớ ông bà, nhớ cha mẹ, nhớ anh chị hay là nhớ đứa em ngày xưa hay gây gổ với mình. Và đọc cuốn sách này, ta như được chia sẻ, như được đồng cảm, như được có ai bên cạnh xoa dịu đi nỗi nhớ, và ta cũng biết được rằng không phải riêng mình ta, mà mọi người luôn muốn có một nơi là nhà, nơi có gia đình mình ở đó, nơi có mình bữa cơm ấm áp, hạnh phúc sẻ chia và niềm vui xum vầy. Tác phẩm “Nhà” của tác giả “Nguyễn Bảo Trung” thật sự đã lay động con tim tôi, nó khiến tôi quay về tuổi thơ, quay về với cây bàng, cây ổi, … Và đượm lại đâu đó vẫn là những giọt nước mắt trên khóe mi, có thể chảy lúc nào không hay, không biết, … Và Nhà là thế, nơi ta vui, ta buồn, ta cười, ta khóc, nơi ta là chính ta. Tác giả Nguyễn Bảo Trung qua cuốn sách đã nhắc nhớ ta về nhà, hãy yêu thương, trân quý khi còn có thể, bởi những cái thở dài, những cái chớp mắt thôi, chẳng mấy chốc không còn nhà ở bên canh ta lúc ta cần, nó hóa thành tro tàn lúc nào không hay."