Hoàng SangMùi trần - Đỗ Phấn.
“Và chính nhà văn Đỗ Phấn qua hàng loạt tác phẩm đã làm sống văn học thị dân Hà Nội. Nhân vật là nghệ sỹ, trí thức, doanh nhân, ca ve và tràn ngập mùi rượu ngoại. Một đời sống hiện ra, chi tiết và khái quát, chộn rộn và tẻ nhạt, mưu toan và cam chịu…”
- Nhà văn Nguyễn Ngọc Tiến.
__
Quá trình đô thị hóa đã kéo theo sự thay đổi của nếp sống tầng lớp thị dân. Những gì xưa cũ đang dần biến mất, hoặc (tệ hơn?) bị thay đổi và biến thể. Sự hỗn độn cũ mới lại càng khiến Hà Nội xô bồ và thêm nhiều đổi thay.
Mùi trần, đầy những trần trụi giữa con người với nhau. Lối sống ồn ào. Những động chạm tự nhiên. Những chuyển động tình dục. Câu chuyện có sự góp mặt của rất nhiều người. Họ gặp nhau. Tiếp cận. Làm tình. Buông mấy lời tâm sự. Giữ trong đầu mấy câu suy nghĩ. Song suốt cả truyện, không có một tình yêu nào thực sự được viết nên dù cái mối tình cứ nối đuôi nhau dài, có chăng tình cảm nảy sinh cũng chỉ đến cao hơn mức đồng cảm một chút như Phương Lan và Hiến.
Một người đàn ông là công chức nhà nước luôn muốn sống là một người bình thường. Anh mang trong mình kí ức về cả Hà Nội xưa và nay. Một người đàn ông đã ngoài năm mươi vẫn chẳng vợ con, chỉ có những mối tình chóng váng với đủ loại người. Phương Lan - một diễn viên đã bỏ chồng và có một người con gái, cũng có những mối tình bên lề và sống giữa những trần trụi của dục vọng. Họ chẳng có nhiều ý định giấu giếm bản thân đi. Họ ưa mời gọi, ưa được gần nhau và ưa cảm nhận những điều ấy. Và tình dục hay những đêm con người dựa vào nhau để tìm khoái cảm ấy không làm mình thích thú khi đọc. Có chăng là mình chú ý là câu chuyện đằng sau họ. Như Phương Lan bỏ chồng sau một lần bắt gặp chồng ở nhà đội tóc giả, tô son và tạo dáng trước gương. Cô không tin vào tình yêu. Cô có những cuộc tình, ngắn có, dài có, nhưng chúng đều sẽ kết thúc và sẽ không tiến xa hơn. Thời gian và những biến động cuộc đời đã rèn người đàn bà đó trở nên dưng dửng hơn, nhưng cũng mềm dẻo và phóng khoáng hơn.
Han LinhQuá trình đô thị hóa đã kéo theo sự thay đổi của nếp sống tầng lớp thị dân. Những gì xưa cũ đang dần biến mất, hoặc (tệ hơn?) bị thay đổi và biến thể. Sự hỗn độn cũ mới lại càng khiến Hà Nội xô bồ và thêm nhiều đổi thay.
Mùi trần, đầy những trần trụi giữa con người với nhau. Lối sống ồn ào. Những động chạm tự nhiên. Những chuyển động tình dục. Câu chuyện có sự góp mặt của rất nhiều người. Họ gặp nhau. Tiếp cận. Làm tình. Buông mấy lời tâm sự. Giữ trong đầu mấy câu suy nghĩ. Song suốt cả truyện, không có một tình yêu nào thực sự được viết nên dù cái mối tình cứ nối đuôi nhau dài, có chăng tình cảm nảy sinh cũng chỉ đến cao hơn mức đồng cảm một chút như Phương Lan và Hiến.
Một người đàn ông là công chức nhà nước luôn muốn sống là một người bình thường. Anh mang trong mình kí ức về cả Hà Nội xưa và nay. Một người đàn ông đã ngoài năm mươi vẫn chẳng vợ con, chỉ có những mối tình chóng váng với đủ loại người. Phương Lan - một diễn viên đã bỏ chồng và có một người con gái, cũng có những mối tình bên lề và sống giữa những trần trụi của dục vọng. Họ chẳng có nhiều ý định giấu giếm bản thân đi. Họ ưa mời gọi, ưa được gần nhau và ưa cảm nhận những điều ấy. Và tình dục hay những đêm con người dựa vào nhau để tìm khoái cảm ấy không làm mình thích thú khi đọc. Có chăng là mình chú ý là câu chuyện đằng sau họ. Như Phương Lan bỏ chồng sau một lần bắt gặp chồng ở nhà đội tóc giả, tô son và tạo dáng trước gương. Cô không tin vào tình yêu. Cô có những cuộc tình, ngắn có, dài có, nhưng chúng đều sẽ kết thúc và sẽ không tiến xa hơn. Thời gian và những biến động cuộc đời đã rèn người đàn bà đó trở nên dưng dửng hơn, nhưng cũng mềm dẻo và phóng khoáng hơn.
Shinobu KochouTác phẩm đôi lúc là tiếng thở dài, đôi khi là cái nhìn chán chường, lắm lúc lại là những đam mê xác thịt. Dù là ở không gian, bối cảnh nào, Đỗ Phần đều diễn tả lại rất ngọt, rất đậm vị qua lời văn trau chuốt, trúc trắc, gồ ghề, đầy sự cách tân. Ông tô vẽ cuộc sống bằng màu hồng của ngôn từ, bằng cách cảm nhận đầy tinh tế. Qua ngòi bút thần tình của Đỗ Phấn, tôi còn học hỏi được rất nhiều về ẩm thực cũng như mê mẩn trước những món ăn nơi đất Bắc. Nhà văn miêu tả sinh động đến nỗi chắc ai cũng sẽ thèm thuồng khi lần giở những trang sách.
Qua cách kể, tả của Đỗ Phấn, tôi nhận thức được tình yêu mãnh liệt ông dành cho mảnh đất Hà Nội này. Vì yêu nên ông mới am hiểu từng món ăn từ dân dã đến phần cao sang chốn đây để rồi viết lại bằng lời văn ngọt ngào yêu thương của một con dân sinh ra và gắn bó sâu nặng với Hà Nội. Vì yêu Hà Nội nên nhà văn đã thoáng buồn khi nhớ về những nét đẹp Hà Nội xưa mà nay đã mai một. Những đổi thay chóng vánh của đời sống khiến những góc phố, món ăn, cách nghĩ của con người cũng có phần đổi thay rất nhiều. Những câu văn đôi lúc chùng xuống, lặng lẽ như chính nỗi buồn đang trĩu nặng trong lòng người viết.
Giữa những tác phẩm viết về Hà Nội xưa, về món ăn, con phố Hà Nội… thì “Mùi trần” vẫn có một chỗ đứng nhất định vì cách nhìn, cách viết tự nhiên, dạt dào cảm xúc của nhà văn Đỗ Phấn. Tác giả đã đem đến cho ta một Hà Nội không tô phết hào nhoáng mà chân thật, sống động cựa mình với những con người đời thường bước vào trang giấy.
Mai MítQuá trình đô thị hóa đã kéo theo sự thay đổi của nếp sống tầng lớp thị dân. Những gì xưa cũ đang dần biến mất, hoặc (tệ hơn?) bị thay đổi và biến thể. Sự hỗn độn cũ mới lại càng khiến Hà Nội xô bồ và thêm nhiều thay đổi .Mùi trần, đầy những trần trụi giữa con người với nhau. Lối sống ồn ào. Những động chạm tự nhiên. Những chuyển động tình dục. Câu chuyện có sự góp mặt của rất nhiều người. Họ gặp nhau. Tiếp cận. Làm tình. Buông mấy lời tâm sự. Giữ trong đầu mấy câu suy nghĩ. Song suốt cả truyện, không có một tình yêu nào thực sự được viết nên dù cái mối tình cứ nối đuôi nhau dài, có chăng tình cảm nảy sinh cũng chỉ đến cao hơn mức đồng cảm một chút như Phương Lan và Hiến.Một người đàn ông là công chức nhà nước luôn muốn sống là một người bình thường. Anh mang trong mình kí ức về cả Hà Nội xưa và nay. Một người đàn ông đã ngoài năm mươi vẫn chẳng vợ con, chỉ có những mối tình chóng váng với đủ loại người. Phương Lan - một diễn viên đã bỏ chồng và có một người con gái, cũng có những mối tình bên lề và sống giữa những trần trụi của dục vọng. Họ chẳng có nhiều ý định giấu giếm bản thân đi. Họ ưa mời gọi, ưa được gần nhau và ưa cảm nhận những điều ấy. Và tình dục hay những đêm con người dựa vào nhau để tìm khoái cảm ấy không làm mình thích thú khi đọc. Có chăng là mình chú ý là câu chuyện đằng sau họ. Như Phương Lan bỏ chồng sau một lần bắt gặp chồng ở nhà đội tóc giả, tô son và tạo dáng trước gương. Cô không tin vào tình yêu. Cô có những cuộc tình, ngắn có, dài có, nhưng chúng đều sẽ kết thúc và sẽ không tiến xa hơn. Thời gian và những biến động cuộc đời đã rèn người đàn bà đó trở nên dưng dửng hơn, nhưng cũng mềm dẻo và phóng khoáng hơn.
"Mùi trần - Đỗ Phấn.
“Và chính nhà văn Đỗ Phấn qua hàng loạt tác phẩm đã làm sống văn học thị dân Hà Nội. Nhân vật là nghệ sỹ, trí thức, doanh nhân, ca ve và tràn ngập mùi rượu ngoại. Một đời sống hiện ra, chi tiết và khái quát, chộn rộn và tẻ nhạt, mưu toan và cam chịu…”
- Nhà văn Nguyễn Ngọc Tiến.
__
Quá trình đô thị hóa đã kéo theo sự thay đổi của nếp sống tầng lớp thị dân. Những gì xưa cũ đang dần biến mất, hoặc (tệ hơn?) bị thay đổi và biến thể. Sự hỗn độn cũ mới lại càng khiến Hà Nội xô bồ và thêm nhiều đổi thay.
Mùi trần, đầy những trần trụi giữa con người với nhau. Lối sống ồn ào. Những động chạm tự nhiên. Những chuyển động tình dục. Câu chuyện có sự góp mặt của rất nhiều người. Họ gặp nhau. Tiếp cận. Làm tình. Buông mấy lời tâm sự. Giữ trong đầu mấy câu suy nghĩ. Song suốt cả truyện, không có một tình yêu nào thực sự được viết nên dù cái mối tình cứ nối đuôi nhau dài, có chăng tình cảm nảy sinh cũng chỉ đến cao hơn mức đồng cảm một chút như Phương Lan và Hiến.
Một người đàn ông là công chức nhà nước luôn muốn sống là một người bình thường. Anh mang trong mình kí ức về cả Hà Nội xưa và nay. Một người đàn ông đã ngoài năm mươi vẫn chẳng vợ con, chỉ có những mối tình chóng váng với đủ loại người. Phương Lan - một diễn viên đã bỏ chồng và có một người con gái, cũng có những mối tình bên lề và sống giữa những trần trụi của dục vọng. Họ chẳng có nhiều ý định giấu giếm bản thân đi. Họ ưa mời gọi, ưa được gần nhau và ưa cảm nhận những điều ấy. Và tình dục hay những đêm con người dựa vào nhau để tìm khoái cảm ấy không làm mình thích thú khi đọc. Có chăng là mình chú ý là câu chuyện đằng sau họ. Như Phương Lan bỏ chồng sau một lần bắt gặp chồng ở nhà đội tóc giả, tô son và tạo dáng trước gương. Cô không tin vào tình yêu. Cô có những cuộc tình, ngắn có, dài có, nhưng chúng đều sẽ kết thúc và sẽ không tiến xa hơn. Thời gian và những biến động cuộc đời đã rèn người đàn bà đó trở nên dưng dửng hơn, nhưng cũng mềm dẻo và phóng khoáng hơn."
"Quá trình đô thị hóa đã kéo theo sự thay đổi của nếp sống tầng lớp thị dân. Những gì xưa cũ đang dần biến mất, hoặc (tệ hơn?) bị thay đổi và biến thể. Sự hỗn độn cũ mới lại càng khiến Hà Nội xô bồ và thêm nhiều đổi thay.
Mùi trần, đầy những trần trụi giữa con người với nhau. Lối sống ồn ào. Những động chạm tự nhiên. Những chuyển động tình dục. Câu chuyện có sự góp mặt của rất nhiều người. Họ gặp nhau. Tiếp cận. Làm tình. Buông mấy lời tâm sự. Giữ trong đầu mấy câu suy nghĩ. Song suốt cả truyện, không có một tình yêu nào thực sự được viết nên dù cái mối tình cứ nối đuôi nhau dài, có chăng tình cảm nảy sinh cũng chỉ đến cao hơn mức đồng cảm một chút như Phương Lan và Hiến.
Một người đàn ông là công chức nhà nước luôn muốn sống là một người bình thường. Anh mang trong mình kí ức về cả Hà Nội xưa và nay. Một người đàn ông đã ngoài năm mươi vẫn chẳng vợ con, chỉ có những mối tình chóng váng với đủ loại người. Phương Lan - một diễn viên đã bỏ chồng và có một người con gái, cũng có những mối tình bên lề và sống giữa những trần trụi của dục vọng. Họ chẳng có nhiều ý định giấu giếm bản thân đi. Họ ưa mời gọi, ưa được gần nhau và ưa cảm nhận những điều ấy. Và tình dục hay những đêm con người dựa vào nhau để tìm khoái cảm ấy không làm mình thích thú khi đọc. Có chăng là mình chú ý là câu chuyện đằng sau họ. Như Phương Lan bỏ chồng sau một lần bắt gặp chồng ở nhà đội tóc giả, tô son và tạo dáng trước gương. Cô không tin vào tình yêu. Cô có những cuộc tình, ngắn có, dài có, nhưng chúng đều sẽ kết thúc và sẽ không tiến xa hơn. Thời gian và những biến động cuộc đời đã rèn người đàn bà đó trở nên dưng dửng hơn, nhưng cũng mềm dẻo và phóng khoáng hơn."
"Tác phẩm đôi lúc là tiếng thở dài, đôi khi là cái nhìn chán chường, lắm lúc lại là những đam mê xác thịt. Dù là ở không gian, bối cảnh nào, Đỗ Phần đều diễn tả lại rất ngọt, rất đậm vị qua lời văn trau chuốt, trúc trắc, gồ ghề, đầy sự cách tân. Ông tô vẽ cuộc sống bằng màu hồng của ngôn từ, bằng cách cảm nhận đầy tinh tế. Qua ngòi bút thần tình của Đỗ Phấn, tôi còn học hỏi được rất nhiều về ẩm thực cũng như mê mẩn trước những món ăn nơi đất Bắc. Nhà văn miêu tả sinh động đến nỗi chắc ai cũng sẽ thèm thuồng khi lần giở những trang sách.
Qua cách kể, tả của Đỗ Phấn, tôi nhận thức được tình yêu mãnh liệt ông dành cho mảnh đất Hà Nội này. Vì yêu nên ông mới am hiểu từng món ăn từ dân dã đến phần cao sang chốn đây để rồi viết lại bằng lời văn ngọt ngào yêu thương của một con dân sinh ra và gắn bó sâu nặng với Hà Nội. Vì yêu Hà Nội nên nhà văn đã thoáng buồn khi nhớ về những nét đẹp Hà Nội xưa mà nay đã mai một. Những đổi thay chóng vánh của đời sống khiến những góc phố, món ăn, cách nghĩ của con người cũng có phần đổi thay rất nhiều. Những câu văn đôi lúc chùng xuống, lặng lẽ như chính nỗi buồn đang trĩu nặng trong lòng người viết.
Giữa những tác phẩm viết về Hà Nội xưa, về món ăn, con phố Hà Nội… thì “Mùi trần” vẫn có một chỗ đứng nhất định vì cách nhìn, cách viết tự nhiên, dạt dào cảm xúc của nhà văn Đỗ Phấn. Tác giả đã đem đến cho ta một Hà Nội không tô phết hào nhoáng mà chân thật, sống động cựa mình với những con người đời thường bước vào trang giấy."
"Quá trình đô thị hóa đã kéo theo sự thay đổi của nếp sống tầng lớp thị dân. Những gì xưa cũ đang dần biến mất, hoặc (tệ hơn?) bị thay đổi và biến thể. Sự hỗn độn cũ mới lại càng khiến Hà Nội xô bồ và thêm nhiều thay đổi .Mùi trần, đầy những trần trụi giữa con người với nhau. Lối sống ồn ào. Những động chạm tự nhiên. Những chuyển động tình dục. Câu chuyện có sự góp mặt của rất nhiều người. Họ gặp nhau. Tiếp cận. Làm tình. Buông mấy lời tâm sự. Giữ trong đầu mấy câu suy nghĩ. Song suốt cả truyện, không có một tình yêu nào thực sự được viết nên dù cái mối tình cứ nối đuôi nhau dài, có chăng tình cảm nảy sinh cũng chỉ đến cao hơn mức đồng cảm một chút như Phương Lan và Hiến.Một người đàn ông là công chức nhà nước luôn muốn sống là một người bình thường. Anh mang trong mình kí ức về cả Hà Nội xưa và nay. Một người đàn ông đã ngoài năm mươi vẫn chẳng vợ con, chỉ có những mối tình chóng váng với đủ loại người. Phương Lan - một diễn viên đã bỏ chồng và có một người con gái, cũng có những mối tình bên lề và sống giữa những trần trụi của dục vọng. Họ chẳng có nhiều ý định giấu giếm bản thân đi. Họ ưa mời gọi, ưa được gần nhau và ưa cảm nhận những điều ấy. Và tình dục hay những đêm con người dựa vào nhau để tìm khoái cảm ấy không làm mình thích thú khi đọc. Có chăng là mình chú ý là câu chuyện đằng sau họ. Như Phương Lan bỏ chồng sau một lần bắt gặp chồng ở nhà đội tóc giả, tô son và tạo dáng trước gương. Cô không tin vào tình yêu. Cô có những cuộc tình, ngắn có, dài có, nhưng chúng đều sẽ kết thúc và sẽ không tiến xa hơn. Thời gian và những biến động cuộc đời đã rèn người đàn bà đó trở nên dưng dửng hơn, nhưng cũng mềm dẻo và phóng khoáng hơn."