
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | NXB Tổng Hợp TPHCM |
| Tác giả | Hà Đình Nguyên |
| Nhà xuất bản | NXB Văn hóa Văn nghệ |
| Năm Xuất Bản | 2020 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 13 x 19 cm x 1.3 |
| Số trang | 263 trang |
Bạn đang đọc Sách Mùa Xuân Đợi Cuối Đường được Tác giả Hà Đình Nguyên sáng tác, và xuất bản vào năm 2020 bởi nhà xuất bản NXB Văn hóa Văn nghệ.
Sách Mùa Xuân Đợi Cuối Đường thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Văn học, Truyện ngắn - Tản Văn nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Giới thiệu sách Mùa Xuân Đợi Cuối Đường PDF tại đây:
“Mùa xuân đợi cuối đường” là tác phẩm thứ tám thuộc bộ sưu tập Tủ sách Thiên đường không tuổi, nối tiếp thành công của sáu tác phẩm trước đó được phát hành vào cuối năm 2018. Những tựa sách đó bao gồm: “Tình yêu có màu gì” của Từ Kế Tường, “Ở một nơi ai cũng quen nhau” của Hoàng Ngọc Tuấn, “Cạn chén tình” của Mường Mán, “Anh Chi yêu dấu” của Đinh Tiến Luyện, “Đâu phải cái gì cũng mong manh” của Đoàn Thạch Biền và “Tuổi Ngọc ngày chưa xưa” của Nguyễn Thị Minh Ngọc.
Với “Mùa xuân đợi cuối đường”, độc giả sẽ được đắm mình trong những hồi ức trong trẻo, qua các truyện ngắn như: “Xạo ‘ve kêu’”, “Dịch vụ thôi yêu”, “Phép lạ đêm Giáng sinh”, “Đoạn đường có ngã ba”, “Lưu bút”, “Một thoáng mây trời…”, “Mùa xuân đợi cuối đường” và “Người thế vai…”. Những câu chuyện xoay quanh những cuộc gặp gỡ định mệnh, được kết nối qua những lá thư và lời hẹn trước.
Trích đoạn “Một chuyện khó đặt tên” khắc họa một tình huống đầy xúc động:
“Tôi chỉ mong muốn được tan biến như làn sương khói, rời xa khỏi thế giới này khi bất ngờ chạm mặt Linh trong bộ dạng người lao động với chiếc áo quần rách rưới. Linh dường như không nhận ra sự ngượng ngùng của tôi, cô bé tươi tắn chào hỏi rồi nhanh chóng bắt chuyện. Tôi ấp úng đáp lại và lảng tránh, cố gắng làm việc như một người mất hồn.
Lát sau, tôi giật mình khi thấy Linh đứng im lặng nhìn tôi. Có vẻ như cô bé đang khóc. Tôi tiến lại gần và hỏi:
– Sao vậy Linh?
Linh òa khóc:
– Em đã làm gì sai mà anh lạnh nhạt với em đến vậy? Anh còn... yêu em không, anh nói cho em biết đi?
Tôi sững sờ như Từ Hải. Tôi không ngờ Linh lại bộc lộ tình cảm một cách thẳng thắn như vậy. Tôi chưa từng dám thổ lộ tình yêu với Linh, và khi nghe cô bé nói ra, tôi cảm thấy xao xuyến, rung động. Tôi muốn nắm chặt tay Linh và nói: “Linh ơi, anh... yêu em lắm!”, nhưng khi đưa tay ra, tôi chợt nhận ra tay mình dính đầy đất cát, bộ quần áo rách rưới đang mặc. Nước mắt tôi lại trào ra. Tôi biết phải nói gì với Linh đây?
Linh lau nước mắt và cười bẽn lẽn:
– Đừng nghĩ ngợi lung tung nhé! Nếu buồn, hãy... làm thơ, viết truyện đi.
Hãy nhớ lấy em làm “nguyên mẫu” nhé! Tuần sau, em sẽ... đến lấy, đem gửi bưu điện.
Sau đó, Linh đã cất công tìm kiếm những cuốn vở cũ, góp nhặt những trang giấy trắng còn sót lại để đóng thành tập, đưa cho tôi làm bản thảo. Tôi còn biết làm gì khác ngoài việc răm rắp tuân theo?... Từ đó, ngày tôi lao động, đêm về tôi miệt mài viết lách, mặc cho thằng Hậu cằn nhằn vì... chỉ có muỗi chơi với nó!
“Chẳng ai còn là ‘chú nhóc – cô bé’ của ngày xưa nữa. Tình yêu chưa đủ sức kết tinh đã tan biến như làn sương khói, vượt quá tầm với của họ. Trên núi, Nguyễn đã nhiều lần ngồi trên gộp đá, mắt đăm chiêu nhìn về phía thị trấn. Gần nhà thờ mái đỏ, là ngôi nhà nhỏ nơi có người con gái của một thời thanh xuân. Nguyễn đã khắc bao nhiêu chữ ‘Thuyên’ lên gộp đá, nhưng mưa gió lại xóa nhòa… Lại khắc… Bao nhiêu chữ ‘Thuyên’ là bấy nhiêu tiếng thở dài.”
“Mùa xuân đợi cuối đường” là tác phẩm thứ tám thuộc Tủ sách Thiên đường không tuổi, nối tiếp thành công của các ấn phẩm trước như “Tình yêu có màu gì”, “Ở một nơi ai cũng quen nhau” hay “Cạn chén tình”. Bộ sách này đã tạo được tiếng vang vào cuối năm 2018, và “Mùa xuân đợi cuối đường” tiếp tục mang đến cho độc giả những câu chuyện ngắn đầy cảm xúc và suy tư.
Cuốn sách đưa người đọc trở về với những ký ức trong veo, qua những truyện ngắn như “Xạo ‘ve kêu’”, “Dịch vụ thôi yêu”, “Phép lạ đêm Giáng sinh”, “Đoạn đường có ngã ba” và đặc biệt là “Mùa xuân đợi cuối đường”. Những câu chuyện này xoay quanh những cuộc gặp gỡ, những mối nhân duyên được kết nối qua những lá thư, những lời hẹn hò chờ đợi, gợi nhớ về một thời đã qua.
Một trong những đoạn trích ấn tượng nhất là “Một chuyện khó đặt tên”, khắc họa chân thực sự bối rối, ngỡ ngàng của nhân vật khi đối diện với người mình từng yêu thương trong một hoàn cảnh khác. Sự tương phản giữa hình ảnh hiện tại của Linh và những ký ức đẹp đẽ trước đây khiến nhân vật rơi vào trạng thái giằng xé nội tâm. Câu hỏi “Anh có còn... thương em không thì bảo?” của Linh như một tiếng chuông đánh thức những cảm xúc sâu kín.
Tác giả đã khéo léo diễn tả sự lúng túng, bất lực của nhân vật khi muốn bày tỏ tình cảm nhưng lại bị ngăn cản bởi những rào cản thực tế. Chi tiết đôi tay dính đầy đất cát, bộ đồ rách bươm tượng trưng cho sự chênh lệch về hoàn cảnh, khiến lời yêu thương nghẹn ứ trong cổ họng. Sự động viên, khích lệ của Linh (“Buổi tối có buồn thì... làm thơ, viết truyện đi”) lại càng làm nổi bật sự trớ trêu, cay đắng.
Bên cạnh đó, đoạn trích “Chẳng ai còn là ‘chú nhóc – cô bé’ của ngày xưa nữa” lại gợi lên nỗi buồn man mác về sự thay đổi của thời gian, về những mối tình chưa kịp đơm hoa kết trái. Hình ảnh Nguyễn ngồi trên gộp đá khắc tên Thuyên, rồi nhìn mưa gió xóa nhòa, lặp đi lặp lại, thể hiện sự tiếc nuối khôn nguôi cho một thời đã qua.
“Mùa xuân đợi cuối đường” không chỉ là một tập truyện ngắn, mà còn là một bức tranh về những mảnh ghép ký ức, về những rung động tinh khôi, về những nỗi buồn và niềm hy vọng trong cuộc sống. Cuốn sách sẽ khiến người đọc suy ngẫm về những mối quan hệ, về những lựa chọn và về ý nghĩa của tình yêu.