
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | đang cập nhât |
| Tác giả | Nguyễn Hoài |
| Nhà xuất bản | Thế Giới |
| Năm Xuất Bản | 2026 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 20.5 x 14 x 1.2 cm |
| Số trang | 240 trang |
Bạn đang đọc Sách Hạt Lành Gieo Lại Đời Mình được Tác giả Nguyễn Hoài sáng tác, và xuất bản vào năm 2026 bởi nhà xuất bản Thế Giới.
Sách Hạt Lành Gieo Lại Đời Mình thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Tâm lý - Kỹ năng sống, Kỹ năng sống nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Giới thiệu sách Hạt Lành Gieo Lại Đời Mình PDF tại đây:
Đôi khi, có những câu chuyện không cần được kể, mà chỉ cần người đọc lặng lẽ suy ngẫm sau khi gấp trang sách lại. Có những số phận không tuân theo bất kỳ bản đồ nào, mà chỉ đơn thuần theo gió, theo mưa, và những ngã rẽ bất ngờ có thể đẩy ta xuống vực sâu nhất của cuộc đời, nhưng lại là con đường duy nhất để ta tìm về với bản ngã đích thực.
Câu chuyện của chị Nguyễn Hoài chính là một minh chứng cho điều đó, một hành trình của người từng sở hữu tất cả, rồi mất đi tất cả, và cuối cùng bắt đầu lại từ con số không để khám phá ra một giá trị lớn lao hơn mọi thành công – đó là sự thanh bình trong tâm hồn.
Trong lần gặp gỡ đầu tiên, tôi không nhận ra ở chị hình ảnh của một nữ doanh nhân thành đạt, người từng điều hành những dự án lớn và nắm trong tay khối tài sản bạc tỷ khi còn trẻ. Thay vào đó, tôi chỉ thấy một ánh mắt ấm áp, một nụ cười tươi tắn, và một phong thái giản dị, khiến bất cứ ai tiếp xúc cũng cảm thấy thư thái và dễ chịu.
Người đời thường chỉ nhìn thấy ánh hào quang của người khác, mà quên rằng để đạt được nó, đôi khi người ta phải đánh đổi cả tự do cá nhân. Chị từng nỗ lực không ngừng nghỉ, luôn cho rằng chỉ cần cố gắng hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, và leo lên vị trí cao hơn mỗi ngày là đủ. Thế nhưng, tiền bạc không thể mua được sự bình yên, danh vọng không thể lấp đầy những đêm cô đơn, và ánh đèn thành phố cũng không thể xua tan bóng tối trong lòng. Đôi khi, càng đạt đến đỉnh cao, con người càng cảm thấy cô độc.
Rồi những biến cố ập đến, bất ngờ và tàn khốc như một trận mưa đá giữa ngày hè. Hôn nhân tan vỡ, những người bạn thân thiết quay lưng, các hợp đồng kinh doanh bị hủy bỏ, và niềm tin sụp đổ như một tòa nhà không còn nền móng. Chị hồi tưởng về những tháng ngày ấy với giọng điệu chậm rãi, như đang kể về cuộc đời của một người xa lạ. Tôi nghĩ, chỉ những ai đã trải qua tận cùng của sự tuyệt vọng mới có thể nói về nỗi đau bằng sự bình thản đến vậy.
Giữa đống đổ nát, thay vì oán trách số phận, chị chọn cách bắt đầu lại, bằng một hành động giản dị mà ít ai ngờ tới: trở về với thiên nhiên, với đất đai. Ngày đầu tiên đặt chân xuống luống rau, chạm tay vào lớp đất ẩm, chị cảm nhận được một nguồn năng lượng sống mãnh liệt. Từ đó, đất trở thành người thầy, dạy chị chậm lại, kiên nhẫn, buông bỏ và chấp nhận, dạy chị hiểu rằng mất mùa cũng là một phần của cuộc sống, và đôi khi những điều tưởng chừng như kết thúc lại là khởi đầu của một hành trình mới. Với chị và những cộng sự, làm nông hữu cơ không chỉ là một nghề nghiệp, mà là hành trình khám phá bản thân và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến cộng đồng. Trong mỗi hạt rau, mỗi giọt nước, mỗi hạt đất, chị nhìn thấy quy luật nhân quả. Chị học cách quan sát mà không can thiệp, tin tưởng vào quy luật tự nhiên của sự sống. Đất dạy chị về duyên phận, về giới hạn của con người, và về việc không thể ép buộc bất cứ điều gì phát triển nhanh hơn tốc độ tự nhiên của nó. Và từ đó, chị hiểu rằng cuộc đời cũng vậy, muốn nở hoa phải chấp nhận trải qua bùn lầy.
Tôi đã theo chị qua những buổi sáng sớm, khi vườn rau còn phủ sương và qua cả những buổi chiều nắng gắt, khi chị cặm cụi nhặt từng chiếc lá úa. Có lúc chị chia sẻ nhiều, có lúc chị im lặng, như thể mọi câu trả lời đã ẩn chứa trong đất. Tôi nhận ra, có những người không cần phải giảng giải, chỉ cần nhìn cách họ sống, người khác cũng có thể học được một bài học quý giá.
Cuốn sách này không nhằm mục đích ca ngợi một cá nhân, mà để kể lại một hành trình từ bùn lầy đến hoa sen, từ đổ nát đến bình yên, từ ồn ào đến tĩnh lặng. Bùn lầy không chỉ là biểu tượng của khổ đau, mà còn là nơi ươm mầm cho sự sống mới. Hoa sen không chỉ là hình ảnh đẹp, mà là kết quả của một cuộc đời chân thật, được vun đắp bằng sự tử tế và lòng tin, một hành trình làm nông hữu cơ bằng tất cả niềm đam mê và khát vọng chia sẻ những điều tốt đẹp đến mọi người.
Có những câu chuyện không cần được kể, mà chỉ cần người đọc lặng lẽ suy ngẫm sau khi khép lại trang cuối. Có những số phận không đi theo bất kỳ bản đồ nào, mà chỉ trôi nổi giữa gió, mưa, những ngã rẽ bất ngờ đẩy ta xuống vực sâu của cuộc đời, nhưng kỳ lạ thay, đó lại là con đường duy nhất để ta tìm về với bản ngã đích thực.
Câu chuyện của chị Nguyễn Hoài là một minh chứng cho điều đó, một hành trình từ đỉnh cao quyền lực đến sự khởi đầu lại từ con số không, để cuối cùng tìm thấy một giá trị lớn lao hơn mọi thành công – sự bình yên trong tâm hồn.
Lần đầu gặp chị, tôi không thấy hình ảnh của một nữ doanh nhân thành đạt, người từng điều hành những dự án lớn, sở hữu khối tài sản bạc tỷ ở tuổi trẻ. Thay vào đó, tôi chỉ thấy một ánh mắt ấm áp, nụ cười tươi tắn và phong thái giản dị, khiến bất cứ ai tiếp xúc cũng cảm thấy thư thái và dễ chịu.
Người ta thường chỉ nhìn thấy hào quang của thành công, mà quên rằng để có được nó, đôi khi ta phải đánh đổi cả tự do cá nhân. Chị từng lao theo những mục tiêu, tin rằng chỉ cần nỗ lực, kiếm được nhiều tiền, đạt được vị trí cao hơn là đủ. Nhưng tiền bạc không thể mua được sự bình an, danh vọng không thể lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn, và ánh đèn thành phố cũng không thể xua tan bóng tối nội tâm. Đôi khi, càng vươn cao, con người càng cảm thấy cô đơn.
Rồi biến cố ập đến, bất ngờ và tàn khốc như một cơn bão. Hôn nhân tan vỡ, bạn bè xa lánh, các dự án thất bại, niềm tin sụp đổ. Chị kể về những tháng ngày ấy với giọng điệu bình thản, như đang kể về một câu chuyện của người khác. Tôi nghĩ, chỉ những ai đã trải qua tận cùng của tuyệt vọng mới có thể nói về nỗi đau bằng sự điềm tĩnh đến vậy.
Trong hoàn cảnh đó, thay vì chìm đắm trong oán hận, chị chọn một con đường đơn giản mà ít ai ngờ tới: trở về với thiên nhiên, với đất đai. Ngày đầu tiên đặt chân xuống vườn rau, chị cảm nhận được một nguồn năng lượng sống kỳ diệu. Từ đó, đất trở thành người thầy, dạy chị sự chậm rãi, kiên nhẫn, buông bỏ và chấp nhận. Chị học được rằng mất mùa cũng là một phần của cuộc sống, và đôi khi những kết thúc lại là khởi đầu của một hành trình mới. Với chị và những cộng sự, làm nông hữu cơ không chỉ là một nghề nghiệp, mà là một hành trình khám phá bản thân và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến cộng đồng. Trong mỗi hạt rau, giọt nước, hạt đất, chị nhìn thấy quy luật nhân quả. Chị học cách quan sát mà không can thiệp, tin tưởng vào quy luật tự nhiên của sự sống. Đất dạy chị về nhân duyên, về giới hạn của con người, và rằng để nở hoa, ta phải chấp nhận đi qua bùn lầy.
Tôi đã theo chị qua những buổi sáng sớm, khi vườn rau còn phủ sương, và cả những buổi chiều nắng vàng, khi chị cặm cụi nhặt từng chiếc lá úa. Có lúc chị chia sẻ nhiều, có lúc chị im lặng, như thể mọi câu trả lời đã nằm trong lòng đất. Tôi nhận ra, có những người không cần phải giảng dạy, chỉ cần nhìn cách họ sống, ta cũng có thể học được những bài học quý giá.
Cuốn sách này không phải là một lời ca ngợi cá nhân, mà là một câu chuyện về hành trình từ bùn lầy đến hoa sen, từ đổ nát đến bình yên, từ ồn ào đến tĩnh lặng. Bùn lầy không chỉ là nỗi đau, mà còn là nơi ươm mầm. Hoa sen không chỉ là biểu tượng, mà là kết quả của một cuộc sống chân thật, được vun đắp bằng sự tử tế và lòng tin. Đó là một hành trình làm nông hữu cơ bằng tất cả niềm đam mê, khát khao chia sẻ và mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời.