VũĐọc và thuộc rất nhiều thơ Hàn Mặc Tử, nhiều khi cảm thấy xót xa cho cuộc đời nhà thơ.
Hàn Mặc Tử là một hiện tượng thơ kì lạ vào bậc nhất của phong trào Thơ mới. Đọc thơ Hàn thi sĩ ta bắt gặp một tâm hồn thiết tha yêu cuộc sống, yêu thiên cảnh, yêu con người đến khát khao, cháy bỏng; một khát vọng sống mãnh liệt đến đau đớn tột cùng. Trong thơ Hàn, nhiều bài thơ mang khuynh hướng siêu thoát vào thế giới siêu nhiên, tôn giáo…nhưng đó là hình chiếu ngược của khát vọng sống, khát vọng giao cảm với đời. Một số bài thơ cuối đời của thi sĩ họ Hàn còn đan xen những hình ảnh ma quái- dấu ấn của sự đau đớn, giày vò về thể xác lẫn tâm hồn. Đó là sự khủng hoảng tinh thần, bế tắc và tuyệt vọng trước cuộc đời. Nhưng dù được viết theo khuynh hướng nào, thơ Hàn Mặc Tử vẫn là những vần thơ trong sáng, lung linh, huyền ảo, có một ma lực với sức cuốn hút diệu kì đối với người yêu thơ Hàn Mặc Tử.
Trung HiếuNgười ta làm thơ chỉ đơn giản là làm thơ. Còn Hàn Mạc Tử làm thơ nghĩa là sự bội phản chính mình “Tôi yếu đuối quá! Tôi bị cám dỗ, tôi phản bội lại tất cả những gì mà lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật”.
Là một con chiên ngoan đạo, bởi thế Hàn Mạc Tử cho rằng người tri kỷ của thi sĩ chính là Đấng Chúa Trời, “chỉ có Đức Chúa Trời mới làm vừa lòng thi sĩ”. Thơ của Hàn Mạc Tử là lấy Chúa Trời làm chân lý, làm tiêu chuẩn cho thơ văn, vì “Văn thơ không bởi không mà có”.
“Vì chưng muôn xuân là lương thực ngon ngọt, mỹ vì, ánh xuân là nguồn tư tưởng thơm tho , tinh khiết, khí xuân là mạch trường sinh bất tử, tình xuân là cung cầm nguyệt mê ly, tuổi xuân là Ngọc Như Ý, tên xuân là Dạ Lan Hương
Và xuân là muôn vị thái hòa của năm muôn năm, trời muôn trời, chân lưu trên thượng tầng không khí, bàng bạc cả dải Hà sa, chen lấn vô tận hồn tạo vật…
Thi nhân sẽ vừa say sưa, vừa điên cuồng, ọc ra từng búng thơ sáng láng, phương phi như một mùa XUÂN NHƯ Ý”.
Rất nhiều người cho rằng thơ Hàn Mạc Tử hay nhưng khó hiểu. Chính nhà thơ cũng chẳng thèm biện minh “Cứ theo lối thơ tôi làm đó thì phải giảng giải biết bao nhiêu trang giấy mà rốt cuộc chưa chắc người ta đã hiểu được tí gì… Và như thế sự cắt nghĩa đối với thơ là vô ích. Người ta cảm biết một cách tự nhiên”. Vì đâu nên nỗi? Tôi chỉ có một suy nghĩ đó là vì vốn từ ngữ quá phong phú của nhà thơ đó thôi!
LyAi đã từng mê đắm những vần thơ đậm chất liêu trai, tràn đầy trăng và máu của Hàn Mặc Tử thì chắc chắn không thể bỏ lỡ tác phẩm này. Cuốn sách bao gồm đầy đủ những bài thơ xuất sắc của Hàn Mặc Tử như Mùa xuân chín, Đây thôn Vĩ Dạ, Bẽn lẽn,...Điều đặc biệt của cuốn sách là có phần giới thiệu về tác giả Hàn Mặc Tử. Mình coi đây là một phần vô cùng quan trọng bởi để hiểu và cảm được thơ Hàn, chúng ta không thể bỏ qua yếu tố về cuộc đời, bệnh tật, phải sống trong sự xa cách với thế giới bên ngoài mới hiểu những điều đó đã chi phối sáng tác của ông nhiều đến thế nào.
Sách nhỏ xinh, chất lượng giấy tốt mà giá thành lại rất phải chăng để có thể thưởng thức một tuyệt phẩm như thế này.
Đọc thơ Hàn Mặc Tử, tôi vẫn còn ám ảnh mãi về hình ảnh máu và trăng trong thơ của vị thi sĩ tài hoa này. Ánh trăng dường như là điểm tựa duy nhất để tác giả thoát khỏi cõi đau thương và thực tại khổ đau này
"Trăng nằm sõng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi"
Hay "Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy/Sáng dậy điên cuồng mửa máu ra"
Quả là những vần thơ hay đến đáng kinh ngạc. Bởi vậy, Hàn Mặc Tử chính là một trong những nhà thơ mới mà tôi yêu thích nhất. Cuốn sách vô cùng bổ ích.
ThiênAi đã từng đi học thì chắc chắn đều không thể quên được những câu thơ như
"Những cô hàng xén răng đen, cười như mùa thu tỏa nắng"
hay
"Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà"
Đối với nhiều người, Hàn Mặc Tử chính là thi sĩ tài hoa nhất, nhưng cũng bạc mệnh nhất.
Một con người lãng mạn, yêu cái đẹp, dễ dàng rung động với thiên nhiên, vạn vật, với con người để phóng bút ra những câu thơ tuyệt đẹp như ông đến cuối đời lại chết trong cô độc.
Hàn Mặc Tử đã từng viết "Người thơ phong vận như thơ ấy" dành cho Hồ Xuân Hương, nhưng chính câu thơ ấy cũng là câu thơ dành cho ông. Tháng ngày cuối cùng khi mắc bệnh phong, khi ở trong nỗi cô đơn, ông đã sáng tác những vần thơ đau thương, điên loạn, những vần thơ thoát khỏi cõi trần tục, vươn đến tầm thần tiên, thậm chí là điên loạn.
Dẫu bạc mệnh, nhưng ông đã kịp để lại cho hậu thế những áng thơ đẹp đẽ, lay động lòng người cùng với những thủ pháp nghệ thuật nhân hóa, ẩn dụ, so sánh, ngôn từ ông dùng là ngôn từ hết sức phong phú, biến hóa, gợi thanh, gợi hình.
Hàn Mặc Tử mãi mãi là thi sĩ tài hoa nhất trong lòng tôi.
"Đọc và thuộc rất nhiều thơ Hàn Mặc Tử, nhiều khi cảm thấy xót xa cho cuộc đời nhà thơ.
Hàn Mặc Tử là một hiện tượng thơ kì lạ vào bậc nhất của phong trào Thơ mới. Đọc thơ Hàn thi sĩ ta bắt gặp một tâm hồn thiết tha yêu cuộc sống, yêu thiên cảnh, yêu con người đến khát khao, cháy bỏng; một khát vọng sống mãnh liệt đến đau đớn tột cùng. Trong thơ Hàn, nhiều bài thơ mang khuynh hướng siêu thoát vào thế giới siêu nhiên, tôn giáo…nhưng đó là hình chiếu ngược của khát vọng sống, khát vọng giao cảm với đời. Một số bài thơ cuối đời của thi sĩ họ Hàn còn đan xen những hình ảnh ma quái- dấu ấn của sự đau đớn, giày vò về thể xác lẫn tâm hồn. Đó là sự khủng hoảng tinh thần, bế tắc và tuyệt vọng trước cuộc đời. Nhưng dù được viết theo khuynh hướng nào, thơ Hàn Mặc Tử vẫn là những vần thơ trong sáng, lung linh, huyền ảo, có một ma lực với sức cuốn hút diệu kì đối với người yêu thơ Hàn Mặc Tử."
"Người ta làm thơ chỉ đơn giản là làm thơ. Còn Hàn Mạc Tử làm thơ nghĩa là sự bội phản chính mình “Tôi yếu đuối quá! Tôi bị cám dỗ, tôi phản bội lại tất cả những gì mà lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật”.
Là một con chiên ngoan đạo, bởi thế Hàn Mạc Tử cho rằng người tri kỷ của thi sĩ chính là Đấng Chúa Trời, “chỉ có Đức Chúa Trời mới làm vừa lòng thi sĩ”. Thơ của Hàn Mạc Tử là lấy Chúa Trời làm chân lý, làm tiêu chuẩn cho thơ văn, vì “Văn thơ không bởi không mà có”.
“Vì chưng muôn xuân là lương thực ngon ngọt, mỹ vì, ánh xuân là nguồn tư tưởng thơm tho , tinh khiết, khí xuân là mạch trường sinh bất tử, tình xuân là cung cầm nguyệt mê ly, tuổi xuân là Ngọc Như Ý, tên xuân là Dạ Lan Hương
Và xuân là muôn vị thái hòa của năm muôn năm, trời muôn trời, chân lưu trên thượng tầng không khí, bàng bạc cả dải Hà sa, chen lấn vô tận hồn tạo vật…
Thi nhân sẽ vừa say sưa, vừa điên cuồng, ọc ra từng búng thơ sáng láng, phương phi như một mùa XUÂN NHƯ Ý”.
Rất nhiều người cho rằng thơ Hàn Mạc Tử hay nhưng khó hiểu. Chính nhà thơ cũng chẳng thèm biện minh “Cứ theo lối thơ tôi làm đó thì phải giảng giải biết bao nhiêu trang giấy mà rốt cuộc chưa chắc người ta đã hiểu được tí gì… Và như thế sự cắt nghĩa đối với thơ là vô ích. Người ta cảm biết một cách tự nhiên”. Vì đâu nên nỗi? Tôi chỉ có một suy nghĩ đó là vì vốn từ ngữ quá phong phú của nhà thơ đó thôi!"
"Ai đã từng mê đắm những vần thơ đậm chất liêu trai, tràn đầy trăng và máu của Hàn Mặc Tử thì chắc chắn không thể bỏ lỡ tác phẩm này. Cuốn sách bao gồm đầy đủ những bài thơ xuất sắc của Hàn Mặc Tử như Mùa xuân chín, Đây thôn Vĩ Dạ, Bẽn lẽn,...Điều đặc biệt của cuốn sách là có phần giới thiệu về tác giả Hàn Mặc Tử. Mình coi đây là một phần vô cùng quan trọng bởi để hiểu và cảm được thơ Hàn, chúng ta không thể bỏ qua yếu tố về cuộc đời, bệnh tật, phải sống trong sự xa cách với thế giới bên ngoài mới hiểu những điều đó đã chi phối sáng tác của ông nhiều đến thế nào.
Sách nhỏ xinh, chất lượng giấy tốt mà giá thành lại rất phải chăng để có thể thưởng thức một tuyệt phẩm như thế này.
Đọc thơ Hàn Mặc Tử, tôi vẫn còn ám ảnh mãi về hình ảnh máu và trăng trong thơ của vị thi sĩ tài hoa này. Ánh trăng dường như là điểm tựa duy nhất để tác giả thoát khỏi cõi đau thương và thực tại khổ đau này
"Trăng nằm sõng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi"
Hay "Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy/Sáng dậy điên cuồng mửa máu ra"
Quả là những vần thơ hay đến đáng kinh ngạc. Bởi vậy, Hàn Mặc Tử chính là một trong những nhà thơ mới mà tôi yêu thích nhất. Cuốn sách vô cùng bổ ích."
"Ai đã từng đi học thì chắc chắn đều không thể quên được những câu thơ như
"Những cô hàng xén răng đen, cười như mùa thu tỏa nắng"
hay
"Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà"
Đối với nhiều người, Hàn Mặc Tử chính là thi sĩ tài hoa nhất, nhưng cũng bạc mệnh nhất.
Một con người lãng mạn, yêu cái đẹp, dễ dàng rung động với thiên nhiên, vạn vật, với con người để phóng bút ra những câu thơ tuyệt đẹp như ông đến cuối đời lại chết trong cô độc.
Hàn Mặc Tử đã từng viết "Người thơ phong vận như thơ ấy" dành cho Hồ Xuân Hương, nhưng chính câu thơ ấy cũng là câu thơ dành cho ông. Tháng ngày cuối cùng khi mắc bệnh phong, khi ở trong nỗi cô đơn, ông đã sáng tác những vần thơ đau thương, điên loạn, những vần thơ thoát khỏi cõi trần tục, vươn đến tầm thần tiên, thậm chí là điên loạn.
Dẫu bạc mệnh, nhưng ông đã kịp để lại cho hậu thế những áng thơ đẹp đẽ, lay động lòng người cùng với những thủ pháp nghệ thuật nhân hóa, ẩn dụ, so sánh, ngôn từ ông dùng là ngôn từ hết sức phong phú, biến hóa, gợi thanh, gợi hình.
Hàn Mặc Tử mãi mãi là thi sĩ tài hoa nhất trong lòng tôi."