Logo
Cúc Giậu Đông
Nhà Cung CấpPhụ Nữ
Nhà Xuất Bản
Số Trang220
Năm Xuất Bản2026
Thư viện Tủ Sách trực tuyến, tải sách pdf miễn phí xin trân trọng giới thiệu đến quý độc giả cuốn sách Cúc Giậu Đông. Cuốn sách được sáng tác bởi Phạm Giai Quỳnh, thuộc lĩnh vực Sách Trong Nước.

Cúc Giậu Đông đã được phát hành bởi Nhà Xuất Bản Phụ Nữ Việt Nam vào năm 2026.

Bạn có thể tải sách miễn phí cuốn sách mà bạn đang đọc: Cúc Giậu Đông PDF

Giới Thiệu Sách Cúc Giậu Đông

Thông Tin Chi Tiết
Nhà Cung CấpPhụ Nữ
Tác giảPhạm Giai Quỳnh
Nhà xuất bảnPhụ Nữ Việt Nam
Năm Xuất Bản2026
Ngôn NgữTiếng Việt
Trọng lượngN/a
Kích Thước20.5 x 13.5 x 1.1 cm
Số trang220 trang

Tải Sách Cúc Giậu Đông Miễn Phí

Bạn đang đọc Sách Cúc Giậu Đông được Tác giả sáng tác, và xuất bản vào năm 2026 bởi nhà xuất bản Phụ Nữ Việt Nam.

Sách Cúc Giậu Đông thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Văn học, Tiểu thuyết nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.

Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.

Ngoài ra bạn có thể Tải sách Cúc Giậu Đông PDF tại đây:

Cúc Giậu Đông

Cúc giậu đông -một loài cúc nhỏ nhắn nhưng kiên cường, chịu đựng gió sương bên bờ giậu, hun đúc nên phẩm chất cứng cỏi, thanh cao, mang tinh thần “thà chết đứng còn hơn sống quỳ” của những bậc quân tử, thánh nhân. Tuy nhiên,Cúc giậu đôngcòn kể một câu chuyện về cuộc đời đầy biến cố của một người con gái tài hoa nhưng lại gặp nhiều bất hạnh, được lấy cảm hứng từ một vụ án oan khuất tiếng trong lịch sử nhà Trần.

Câu chuyện về nàng Đông Cúc

Nàng tên Đông Cúc, tự Thu Quân, sinh ra vào năm Đại Khánh thứ nhất - thời kỳ nhà Trần đang dần suy yếu dưới triều vua Trần Minh Tông. Câu chuyện được tái hiện thông qua dòng hồi tưởng của nhân vật chính – Trần Thu Quân – vào những năm cuối đời, khi những ký ức xưa đã trở thành dĩ vãng. Quay ngược thời gian, Trần thị đưa người đọc về những năm tháng tuổi thơ êm đềm.

Gia đình nàng trải nhiều thế hệ theo nghiệp bút nghiên, nhưng không màng đến con đường quan trường, chọn cuộc sống ẩn dật, về quê mở trường dạy học và hành nghề y cứu người. Một gia đình đùm bọc, yêu thương, anh em hòa thuận, gìn giữ những giá trị truyền thống tốt đẹp. Phần lớn câu chuyện là những hồi ức đẹp đẽ về tuổi thơ của Trần thị.

Nàng lớn lên trong một gia đình đầm ấm, dù cuộc sống thanh bần nhưng luôn tràn ngập niềm vui, bốn mùa trôi qua bình dị. Đến tuổi trưởng thành, nàng được học hành, giỏi múa bút, ngâm thơ, và đã có người yêu, hẹn ước kết tóc phu thê. Nhưng hạnh phúc sớm tan vỡ, chỉ còn lại một ngôi nhà cũ kỹ, người thân đã ra đi, Trần thị đơn độc mang theo nỗi oan khuất, tìm kiếm công lý.

Sự đan xen giữa quá khứ và hiện tại

Với lối kể chuyện chậm rãi, tựa như thưởng thức một tách trà thơm,Cúc giậu đôngban đầu có vẻ chỉ là một cuốn hồi ký về tuổi thơ tươi đẹp. Nhưng càng đọc, càng suy ngẫm, người đọc càng nhận ra những sóng ngầm ẩn chứa bên dưới; “cuộc đời như một giấc mộng”, “sự viên mãn ban đầu có thể là điềm báo cho những điều không may”. Ký ức càng đẹp đẽ, hiện thực càng trở nên tăm tối.

Tác giả đã khéo léo lồng ghép những chi tiết, ẩn ý trong từng cử chỉ, lời nói, mối quan hệ giữa các nhân vật, tạo nên một mạch liên kết ngầm, giúp người đọc dần nhận ra những tai ương như những con sóng dữ, âm thầm len lỏi rồi cuốn trôi tất cả. Những âm mưu, toan tính chốn hoàng triều đã khiến một gia đình êm ấm phút chốc tan nát, trở thành con tốt thí trong vòng xoáy quyền lực và sự tàn nhẫn của con người.

Vụ án oan của Huệ vũ Đại vương Trần Quốc Chẩn – bố vợ của Trần Minh Tông – đã kéo theo hơn một trăm người liên quan vào cảnh chết chóc. Lịch sử chỉ ghi lại vài dòng ngắn gọn, còn nhiều điều bí ẩn chưa được giải đáp. Những gia đình như Trần Thu Quân, họ mãi là những người vô danh, vùi thây trong lớp bụi của một triều đại đã lụi tàn, vàCúc giậu đôngcó lẽ là một lời chiêu tuyết sâu lắng của tác giả.

Ẩn chứa trong những câu văn đẹp như thơ, người đọc cảm nhận được nỗi bất hạnh của một kiếp người, “mong muốn làm nhiều điều nhưng cuối cùng lại chẳng thể làm được gì”. Từ góc nhìn của nhân vật, có những hạn chế về cách nhìn nhận thế sự, thời đại và chính bản thân. Trần Thu Quân, một người con gái sống trong thời đại cũ, có tài năng, học vấn, sự kiên cường như bông cúc ngậm gió sương, nhưng dù cố gắng đến đâu, vẫn phải chấp nhận số phận và thời cuộc an bài. Đó không chỉ là bi kịch của một người, một gia đình, mà còn là bi kịch của cả một triều đại. Cảm giác bức bối, bất lực ấy khiến người đọc day dứt mãi khi khép lại trang sách.

Giá trị văn hóa và lịch sử

Cúc giậu đôngcòn thành công trong việc đưa người đọc trở về quá khứ hàng trăm năm, cảm nhận sâu sắc phong khí của thời đại cũ, lối sống thanh bần nhưng tinh tế của một gia đình thư hương thời phong kiến. Từ thú chơi hoa, ủ rượu, đến cách nấu những món ăn truyền thống, múa bút đề thơ, tất cả đều được tái hiện một cách sống động.

Thấp thoáng trong mỗi trang sách là bóng dáng của những con người sống trong một thời quá vãng, dù vô danh hay hữu danh, đều giữ gìn phẩm chất cao quý của bậc quân tử. Họ đau đáu một lòng trung nghĩa, “nếu có ai đó trong số những người mà ông cha đã giúp đỡ trở thành người có ích cho đất nước, thì dù phải chết cũng không tiếc”.

“Sách Đạo một đời chép chẳng xong,

Nhập cõi hằng mong giải mê mòng.

Trăm năm phù thế đâu là tớ?

Kê vàng một giấc, thảy đều không.”

THÔNG TIN TÁC GIẢ

Phạm Giai Quỳnh

Sinh năm 1997. Hiện sống và làm việc tại Hà Nội.

Quê quán: Thái Phúc, Thái Thuỵ, Thái Bình.

Giải A Cây bút tuổi hồng của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hoà Bình 2013 – 2015; Giải C cho tập truyện ngắnNhện, Trịnh và Thiên thutrong đợt xét tặng giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Hoà Bình 2011 – 2016; Giải Ấn tượng cho truyện ngắnĐá đắng, cuộc thi Những làn gió Tây Bắc 2017 – 2018.

Đã xuất bản:

  • - Nhện, Trịnh và Thiên thu(tập truyện ngắn), 2015.
  • - Sợi chỉ đỏ kết nối(Tập truyện ngắn), 2016.
  • - Trăng trong Cõi(truyện dài), 2018.
  • - Của Thần và của Người(tập truyện ngắn), 2021.
  • - Thánh Địa(Tiểu thuyết), 2023.
  • - Cơn mưa bên hồ nước bí mật(tập truyện ngắn).

Cùng một số truyện ngắn, tạp văn, phóng sự in trên tạp chíVăn nghệ Quân đội,Sông Hương, Văn nghệ Thái Nguyên, Văn nghệ Hoà Bình, Hà Nội Mới, Người Lao động, Lao động cuối tuần…

TRÍCH ĐOẠN

Lập Đông, thày tôi và anh Phong lại xuống Giáp Sơn. Chuyến này, nhân khi được thư nhàn, tiên sinh Kính Khê mới có thời gian nhận tôi làm học trò, coi như con cháu. Đối với thày tôi, đây là việc còn đáng mừng hơn chuyện tìm được cho tôi một tấm chồng hay.”

“Cơm nước xong xuôi, anh Phong và anh Bách ra sau vườn băm thuốc cho ông. Thày bảo nhà tôi được trời thương, gia đạo yên ổn, con cái giỏi giang ngoan ngoãn nên thể lòng ông xanh, thày tôi thường xách hòm thuốc đi khắp nơi để chẩn bệnh cứu người, không giữ một đồng nào cho mình, còn ở nhà khi nông nhàn, đẻ cũng thường dắt trẻ đến cửa chùa hoặc đạo quán quyên tiền nhang đèn, dầu thắp, những mong trong ngoài êm thấm.”

“Anh Sính giơ tay ra cho tôi dễ mạng áo, tay anh hơi run, trên ngón tay có vết chai do cầm bút. Anh Sính bỗng nhiên nói khẽ: “Tâm duyệt khanh hề, khanh hà như2?”

Tôi sững sờ, không trả lời anh ngay, lặng lẽ ngồi mạng lại vết rách.

Việc giữa hai nhà đã được người lớn bàn xong từ lâu, anh Sính lại là người thật thà đôn hậu, có tài hoa. Con người nào phải gỗ đá… Xong xuôi, quay đầu lại vẫn thấy anh Sính đương chăm chú nhìn mình, tôi mỉm cười đáp: “Dữ quân tương tri, nguyệt hạ lão nhân chi công dã.”

“Quay lại sân, anh Vân đang phe phẩy quạt trước lò, trên đó có một nồi nước đương sủi tăm. Tôi đặt bầu rượu con vào trong nồi để hâm nóng. Khí thu lành, châm rượu ấm ra chén, hơi rượu ngan ngát lan tỏa quện hòa với hương quế ngọt thơm khiến người ta thấy trong người thư thái.

Cảnh đời cảnh người, nếu được như vậy mãi, há chẳng khoái ư?”

“Tôi nhìn bóng trăng, buông ba chữ: “Nguyệt vị mãn.” Huyền Khư ông tủm tỉm cười: “Nếu không có sự thiếu khuyết thì sao có được sự viên mãn ngày sau?” Nghĩ tới tao ngộ của mình, tôi cũng cười: “Ngược lại, nếu khi bắt đầu quá viên mãn, phải chăng là dự triệu cho sự bất tường?”. Bấy giờ Huyền Khư ông bảo: “Chốn vũ hóa cũng là chốn không mà thôi.” Đột nhiên nghĩ đến đôi câu: “Dục hoán biển chu quy khứ, thử sinh vị bốc hành tàng.” Tiếc thay thuyền con dễ kiếm, chốn về nơi nao?”

“Thế gian khối người tình si như nàng hồ kia, song việc trên đời mấy khi được hoàn hảo như vậy, những người si tình lại hay gặp kẻ bạc tình. Nhân thế này có biết bao kẻ nên duyên mà lại bạc tình với nhau, cũng biết bao kẻ có tình song lại chẳng có phận, gặp cảnh lênh đênh trắc trở, thậm chí chịu cảnh sinh li tử biệt, chẳng thể gặp lại.”

“Tôi cười: “Bậc cha chú có lòng đoái tới, cháu xin nhận ơn này, song hồi cháu còn nhỏ, thày cháu từng dạy rằng, kẻ sĩ lấy trung quân làm đầu, tất phải dốc sức khi xã tắc cần, mà xã tắc được dựng nên từ trăm họ, rằng dẫu lực ta có mỏng thì cứ làm dần từ những việc nhỏ, ngày sau ắt nên việc lớn. Nếu một mai có kẻ tuấn kiệt trong số những người mà ông cha thần giúp đỡ ra khuông phù kim âu, trở thành rường cột, vậy dầu chết cũng chẳng từ.” Lê công lặng đi một lúc lâu. Tất thảy những người còn nhớ tới vụ án năm đó đều hiểu rằng, tuy một vài người liên đới đã được thả ra, tuy tân đế đã lên ngôi, song việc vẫn chưa kết thúc, chỉ khi Quốc phụ được chiêu tuyết thì thảy mới an lòng.”

“Trời tối, chỉ thấy dong nhan lờ mờ của người, anh Sính chạm nhẹ vào ngón út tôi, rồi nhân khi không ai để ý, lồng vào đó một sợi tơ đỏ, thì thầm: “Có như thế thì không sợ lạc mất nhau.” Một bận, tôi hỏi anh: “Nhỡ kiếp sau, ông xanh buộc anh chịu người khác thì sao?” Anh vẫn nhìn tôi đăm đắm, nở nụ cười hiền lành: “Nếu số kiếp bắt anh phải đi trước, anh sẽ theo em. Cho đến muôn năm sau, ta cùng đầu thai chuyển thế, vĩnh viễn chẳng quên nhau.”

Tôi nhắm mắt lại để giữ bình tĩnh rồi chậm rãi giở cuộn vải trong tay ra, bên trong ấy là bảy cây đinh được gọt bằng gỗ thị. Trước khi đưa nó cho tôi, tiên sinh Đạm Hiên vẫn e chợn cho kiếp sau của bậc con cháu. Song dẫu có phải đọa xuống địa ngục tôi cũng chẳng hãi sợ. Đến khi Trần Phẫu nhận ra những gì mình sắp phải chịu thì đã chẳng kịp nữa. Hắn cắn tấm giẻ bị lèn chặt trong miệng đến rỉ máu, chân tay và đầu bị đinh gỗ găm xuống đóng chặt hắn với nền đất. Máu bẩn loang ra tanh rợn óc, thấm rít vào lớp rơm bên dưới. Đầu tôi ong lên, đã chẳng hay mình đang ở chốn nào.

“Thượng hoàng lên tiếng: “Vậy ngươi cho rằng thế nào là hoạn đồ?”

Tôi thưa: “Dùng lời ngay để biện trung gian, dùng khí tiết để gìn nhân nghĩa, chẳng nề thân vì thế nhân, ấy là hoạn đồ mà thần cho là phải. Còn siểm nịnh a dua, chỉ vì muốn lấy lòng vua mà vùi trăm khổ của muôn dân thì có khác nào phường chó lợn ngồi trong triều, gây mưu hại cho xã tắc. Thần cho rằng chúng là mối nguy trước nhất, cần phải tiễu trừ!”

“Hé song cửa sớm, cuộn cao mành, tôi sắp lại thếp giấy rồi chọn một tờ, bắt đầu mài mực. Trước mắt như hiện ra cảnh xuân ngày ấy. Núi non như vẽ, nước sông lặng, trời mây nối nhau dệt thành một thứ màu sắc chan hoà, mà ở trên nền sắc đó là muôn tía nghìn hồng rần rật nhựa sống. Trong khi thưởng hoa, chợt nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ vang lên, xa xa vẳng điệu cười sang sảng, ấy là một nhóm nam thanh nữ tú ra ngoài du xuân, trước ngực họ đều giắt một nhành cỏ thơm, tôi lấy làm thú bèn nhắc tiểu đồng dừng chân lại ngắm lâu hơn một chút. Như thể đã trở về Kinh thành mười năm trước, đứng trong sân quan sát mây lành sà xuống, cha mẹ mạnh khoẻ, anh em hiền lương, có người trong lòng kề bên, vui thay.”

Chẳng gặp được người muốn gặp, chẳng nghe được lời muốn nghe, chẳng nói được lời muốn nói, người có thể tâm sự chuyện trăm năm nay đã vùi thân nơi đất lạnh… Há không phải là chuyện bi ai của cõi này ư?”

“Sách Đạo một đời chép chẳng xong,

Nhập cõi hằng mong giải mê mòng.

Trăm năm phù thế đâu là tớ?

Kê vàng một giấc, thảy đều không.”

“Ông ngoại thần từng dạy con cháu, rằng kẻ sĩ lấy trung quân làm đầu, tất phải dốc sức khi xã tắc cần, mà xã tắc được dựng nên từ trăm họ, rằng dẫu lực ta có mỏng thì cứ làm dần từ những việc nhỏ, ngày sau ắt nên việc lớn. Nếu một mai có kẻ tuấn kiệt trong số những người mà ông cha thần giúp đỡ ra khuông phù kim âu, trở thành rường cột, vậy dầu chết cũng chẳng từ.”

Đọc sách và Review Sách Cúc Giậu Đông PDF

Cúc Giậu Đông: Khúc Bi Ca Về Một Thời Mạt Vận

Cúc giậu đông– hình ảnh bông cúc nhỏ bé, kiên cường vươn mình đón gió sương bên bờ giậu, tượng trưng cho cốt cách cứng cỏi, thanh cao của những bậc quân tử. Nhưng cuốn sáchCúc giậu đônglại mở ra một câu chuyện đầy xúc động về cuộc đời một người con gái tài hoa nhưng đầy bất hạnh, được lấy cảm hứng từ một vụ án oan khuất tiếng trong lịch sử nhà Trần.

Nhân vật chính, Đông Cúc hay còn gọi là Trần Thu Quân, sinh ra trong thời kỳ nhà Trần đang dần suy yếu. Câu chuyện được kể lại qua dòng hồi ức của bà những năm cuối đời, khi những biến cố xưa đã trở thành dĩ vãng. Người đọc được đưa trở về những năm tháng tuổi thơ êm đềm của Trần thị. Gia đình bà nhiều đời là những người học hành, nhưng không màng danh lợi, chọn cuộc sống thanh bần, dạy học và chữa bệnh cho dân làng. Một gia đình đầm ấm, yêu thương, đề cao đạo lý làm người. Phần lớn tác phẩm là những ký ức đẹp đẽ về tuổi thơ của Trần thị, về một gia đình yên vui, giản dị, về những tháng ngày học hành, múa bút, ngâm thơ và cả những mối tình đầu lãng mạn. Nhưng hạnh phúc ấy sớm tan vỡ, chỉ còn lại một ngôi nhà đổ nát, những người thân yêu đã khuất, và Trần thị một mình gánh chịu nỗi oan khuất, tìm kiếm công lý.

Với lối kể chuyện chậm rãi, nhẹ nhàng như thưởng thức một tách trà,Cúc giậu đôngban đầu có vẻ chỉ là một cuốn hồi ký về tuổi thơ tươi đẹp. Tuy nhiên, càng đọc, càng suy ngẫm, người đọc càng cảm nhận được những sóng ngầm ẩn chứa bên dưới. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những chi tiết, những cử chỉ, lời nói của các nhân vật, tạo nên một mạch liên kết ngầm, giúp người đọc dần nhận ra những tai ương đang đến. Thế sự vô thường, những âm mưu chốn cung đình đã đẩy một gia đình êm ấm vào vòng xoáy quyền lực và sự tàn khốc. Vụ án oan của Huệ vũ Đại vương Trần Quốc Chẩn – bố vợ của Trần Minh Tông đã kéo theo hơn một trăm người vô tội vào cảnh chết chóc. Lịch sử chỉ ghi lại vài dòng ngắn ngủi, bỏ qua những nỗi đau của những con người vô danh như gia đình Trần Thu Quân.Cúc giậu đông, có lẽ là một lời chiêu tuyết muộn màng dành cho những linh hồn đã khuất.

Ẩn chứa trong những câu văn đẹp như thơ, người đọc không khỏi xót xa trước số phận của một đời người, “mong muốn làm nhiều điều nhưng cuối cùng lại chẳng thể thực hiện được bao nhiêu”. Từ góc nhìn của nhân vật, ta thấy những giới hạn trong cách nhìn nhận thế sự, những hạn chế do thời đại và cả do chính bản thân cô. Trần Thu Quân là một người phụ nữ tài năng, có học thức, mạnh mẽ như bông cúc ngậm sương gió, nhưng dù cố gắng đến đâu, cô vẫn không thể thoát khỏi số phận và những quy luật của thời cuộc. Bi kịch này không chỉ của một cá nhân, một gia đình mà còn là bi kịch của cả một triều đại. Cảm giác bất lực, bức bối ấy vẫn còn đọng lại trong lòng người đọc sau khi gấp sách.

Cúc giậu đôngcòn thành công trong việc tái hiện không khí của thời đại phong kiến, lối sống thanh bần mà tinh tế của một gia đình thư hương. Từ thú chơi hoa, ủ rượu, đến những món ăn truyền thống trong các dịp lễ tết, hay những buổi múa bút, ngâm thơ của các học trò, tất cả đều được miêu tả một cách sống động và chân thực. Trong mỗi trang sách, ta thấy bóng dáng của những con người sống trong một thời quá khứ, dù vô danh hay hữu danh, đều giữ gìn cốt cách thanh cao của bậc quân tử. Họ đau đáu một lòng vì dân, vì nước, “nếu có ai trong số những người mà ông cha ta giúp đỡ trở thành người có ích cho đất nước, thì dù phải chết cũng không tiếc.” Nhưng than ôi:

“Sách Đạo một đời chép chẳng xong,

Nhập cõi hằng mong giải mê mòng.

Trăm năm phù thế đâu là tớ?

Kê vàng một giấc, thảy đều không.”

Thông Tin Tác Giả

Phạm Giai Quỳnh

Sinh năm 1997. Hiện sống và làm việc tại Hà Nội.

Quê quán: Thái Phúc, Thái Thuỵ, Thái Bình.

Giải A Cây bút tuổi hồng của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hoà Bình 2013 – 2015; Giải C cho tập truyện ngắnNhện, Trịnh và Thiên thutrong đợt xét tặng giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Hoà Bình 2011 – 2016; Giải Ấn tượng cho truyện ngắnĐá đắng, cuộc thi Những làn gió Tây Bắc 2017 – 2018.

Tác phẩm đã xuất bản:

- Nhện, Trịnh và Thiên thu(tập truyện ngắn), 2015.

- Sợi chỉ đỏ kết nối(Tập truyện ngắn), 2016.

- Trăng trong Cõi(truyện dài), 2018.

- Của Thần và của Người(tập truyện ngắn), 2021.

- Thánh Địa(Tiểu thuyết), 2023.

- Cơn mưa bên hồ nước bí mật(tập truyện ngắn).

Cùng một số truyện ngắn, tạp văn, phóng sự in trên tạp chíVăn nghệ Quân đội,Sông Hương, Văn nghệ Thái Nguyên, Văn nghệ Hoà Bình, Hà Nội Mới, Người Lao động, Lao động cuối tuần…

Trích Đoạn

Lập Đông, thày tôi và anh Phong lại xuống Giáp Sơn. Chuyến này, nhân khi được thư nhàn, tiên sinh Kính Khê mới có thời gian nhận tôi làm học trò, coi như con cháu. Đối với thày tôi, đây là việc còn đáng mừng hơn chuyện tìm được cho tôi một tấm chồng hay.”

“Cơm nước xong xuôi, anh Phong và anh Bách ra sau vườn băm thuốc cho ông. Thày bảo nhà tôi được trời thương, gia đạo yên ổn, con cái giỏi giang ngoan ngoãn nên thể lòng ông xanh, thày tôi thường xách hòm thuốc đi khắp nơi để chẩn bệnh cứu người, không giữ một đồng nào cho mình, còn ở nhà khi nông nhàn, đẻ cũng thường dắt trẻ đến cửa chùa hoặc đạo quán quyên tiền nhang đèn, dầu thắp, những mong trong ngoài êm thấm.”

“Anh Sính giơ tay ra cho tôi dễ mạng áo, tay anh hơi run, trên ngón tay có vết chai do cầm bút. Anh Sính bỗng nhiên nói khẽ: “Tâm duyệt khanh hề, khanh hà như2?”

Tôi sững sờ, không trả lời anh ngay, lặng lẽ ngồi mạng lại vết rách.

Việc giữa hai nhà đã được người lớn bàn xong từ lâu, anh Sính lại là người thật thà đôn hậu, có tài hoa. Con người nào phải gỗ đá… Xong xuôi, quay đầu lại vẫn thấy anh Sính đương chăm chú nhìn mình, tôi mỉm cười đáp: “Dữ quân tương tri, nguyệt hạ lão nhân chi công dã.”

“Quay lại sân, anh Vân đang phe phẩy quạt trước lò, trên đó có một nồi nước đương sủi tăm. Tôi đặt bầu rượu con vào trong nồi để hâm nóng. Khí thu lành, châm rượu ấm ra chén, hơi rượu ngan ngát lan tỏa quện hòa với hương quế ngọt thơm khiến người ta thấy trong người thư thái.

Cảnh đời cảnh người, nếu được như vậy mãi, há chẳng khoái ư?”

“Tôi nhìn bóng trăng, buông ba chữ: “Nguyệt vị mãn.” Huyền Khư ông tủm tỉm cười: “Nếu không có sự thiếu khuyết thì sao có được sự viên mãn ngày sau?” Nghĩ tới tao ngộ của mình, tôi cũng cười: “Ngược lại, nếu khi bắt đầu quá viên mãn, phải chăng là dự triệu cho sự bất tường?”. Bấy giờ Huyền Khư ông bảo: “Chốn vũ hóa cũng là chốn không mà thôi.” Đột nhiên nghĩ đến đôi câu: “Dục hoán biển chu quy khứ, thử sinh vị bốc hành tàng.” Tiếc thay thuyền con dễ kiếm, chốn về nơi nao?”

“Thế gian khối người tình si như nàng hồ kia, song việc trên đời mấy khi được hoàn hảo như vậy, những người si tình lại hay gặp kẻ bạc tình. Nhân thế này có biết bao kẻ nên duyên mà lại bạc tình với nhau, cũng biết bao kẻ có tình song lại chẳng có phận, gặp cảnh lênh đênh trắc trở, thậm chí chịu cảnh sinh li tử biệt, chẳng thể gặp lại.”

“Tôi cười: “Bậc cha chú có lòng đoái tới, cháu xin nhận ơn này, song hồi cháu còn nhỏ, thày cháu từng dạy rằng, kẻ sĩ lấy trung quân làm đầu, tất phải dốc sức khi xã tắc cần, mà xã tắc được dựng nên từ trăm họ, rằng dẫu lực ta có mỏng thì cứ làm dần từ những việc nhỏ, ngày sau ắt nên việc lớn. Nếu một mai có kẻ tuấn kiệt trong số những người mà ông cha thần giúp đỡ ra khuông phù kim âu, trở thành rường cột, vậy dầu chết cũng chẳng từ.” Lê công lặng đi một lúc lâu. Tất thảy những người còn nhớ tới vụ án năm đó đều hiểu rằng, tuy một vài người liên đới đã được thả ra, tuy tân đế đã lên ngôi, song việc vẫn chưa kết thúc, chỉ khi Quốc phụ được chiêu tuyết thì thảy mới an lòng.”

“Trời tối, chỉ thấy dong nhan lờ mờ của người, anh Sính chạm nhẹ vào ngón út tôi, rồi nhân khi không ai để ý, lồng vào đó một sợi tơ đỏ, thì thầm: “Có như thế thì không sợ lạc mất nhau.” Một bận, tôi hỏi anh: “Nhỡ kiếp sau, ông xanh buộc anh chịu người khác thì sao?” Anh vẫn nhìn tôi đăm đắm, nở nụ cười hiền lành: “Nếu số kiếp bắt anh phải đi trước, anh sẽ theo em. Cho đến muôn năm sau, ta cùng đầu thai chuyển thế, vĩnh viễn chẳng quên nhau.”

Tôi nhắm mắt lại để giữ bình tĩnh rồi chậm rãi giở cuộn vải trong tay ra, bên trong ấy là bảy cây đinh được gọt bằng gỗ thị. Trước khi đưa nó cho tôi, tiên sinh Đạm Hiên vẫn e chợn cho kiếp sau của bậc con cháu. Song dẫu có phải đọa xuống địa ngục tôi cũng chẳng hãi sợ. Đến khi Trần Phẫu nhận ra những gì mình sắp phải chịu thì đã chẳng kịp nữa. Hắn cắn tấm giẻ bị lèn chặt trong miệng đến rỉ máu, chân tay và đầu bị đinh gỗ găm xuống đóng chặt hắn với nền đất. Máu bẩn loang ra tanh rợn óc, thấm rít vào lớp rơm bên dưới. Đầu tôi ong lên, đã chẳng hay mình đang ở chốn nào.

“Thượng hoàng lên tiếng: “Vậy ngươi cho rằng thế nào là hoạn đồ?”

Tôi thưa: “Dùng lời ngay để biện trung gian, dùng khí tiết để gìn nhân nghĩa, chẳng nề thân vì thế nhân, ấy là hoạn đồ mà thần cho là phải. Còn siểm nịnh a dua, chỉ vì muốn lấy lòng vua mà vùi trăm khổ của muôn dân thì có khác nào phường chó lợn ngồi trong triều, gây mưu hại cho xã tắc. Thần cho rằng chúng là mối nguy trước nhất, cần phải tiễu trừ!”

“Hé song cửa sớm, cuộn cao mành, tôi sắp lại thếp giấy rồi chọn một tờ, bắt đầu mài mực. Trước mắt như hiện ra cảnh xuân ngày ấy. Núi non như vẽ, nước sông lặng, trời mây nối nhau dệt thành một thứ màu sắc chan hoà, mà ở trên nền sắc đó là muôn tía nghìn hồng rần rật nhựa sống. Trong khi thưởng hoa, chợt nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ vang lên, xa xa vẳng điệu cười sang sảng, ấy là một nhóm nam thanh nữ tú ra ngoài du xuân, trước ngực họ đều giắt một nhành cỏ thơm, tôi lấy làm thú bèn nhắc tiểu đồng dừng chân lại ngắm lâu hơn một chút. Như thể đã trở về Kinh thành mười năm trước, đứng trong sân quan sát mây lành sà xuống, cha mẹ mạnh khoẻ, anh em hiền lương, có người trong lòng kề bên, vui thay.”

Chẳng gặp được người muốn gặp, chẳng nghe được lời muốn nghe, chẳng nói được lời muốn nói, người có thể tâm sự chuyện trăm năm nay đã vùi thân nơi đất lạnh… Há không phải là chuyện bi ai của cõi này ư?”

“Sách Đạo một đời chép chẳng xong,

Nhập cõi hằng mong giải mê mòng.

Trăm năm phù thế đâu là tớ?

Kê vàng một giấc, thảy đều không.”

“Ông ngoại thần từng dạy con cháu, rằng kẻ sĩ lấy trung quân làm đầu, tất phải dốc sức khi xã tắc cần, mà xã tắc được dựng nên từ trăm họ, rằng dẫu lực ta có mỏng thì cứ làm dần từ những việc nhỏ, ngày sau ắt nên việc lớn. Nếu một mai có kẻ tuấn kiệt trong số những người mà ông cha thần giúp đỡ ra khuông phù kim âu, trở thành rường cột, vậy dầu chết cũng chẳng từ.”

Độc giả đánh giáCúc Giậu Đông

0/5
0 đánh giá thực tế
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%