
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | Thái Hà |
| Tác giả | Yến Tử (Yan Zi) |
| Nhà xuất bản | Hà Nội |
| Năm Xuất Bản | 2026 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 20 x 14 x 1.6 cm |
| Số trang | 328 trang |
Bạn đang đọc Sách Có Một Mùa Xuân Trong Rừng Thẳm được Tác giả Yến Tử (Yan Zi) sáng tác, và xuất bản vào năm 2026 bởi nhà xuất bản Hà Nội.
Sách Có Một Mùa Xuân Trong Rừng Thẳm thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Văn học, Truyện ngắn - Tản Văn nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Tải sách Có Một Mùa Xuân Trong Rừng Thẳm PDF tại đây:
Tập tản văn – nhật ký chữa lành “Có một mùa xuân trong rừng thẳm” ghi lại hành trình của tác giả khi quyết định rời bỏ cuộc sống đô thị ồn ào, tìm về sự tĩnh lặng trong căn nhà gỗ giữa rừng. Cuộc sống thường nhật được khắc họa qua những khoảnh khắc bình dị: pha trà sáng, ngắm mưa, nghe gió, nấu nướng, đi bộ trong rừng và những suy tư sâu sắc về bản thân. Trong không gian ấy, tác giả đối diện với cô đơn, mệt mỏi, những ký ức và tổn thương, từ đó học cách chấp nhận sự im lặng, sống chậm, sống tối giản và tìm thấy niềm hạnh phúc trong những điều giản dị.
Rừng không chỉ là bối cảnh mà còn là người bạn đồng hành, một nơi trú ẩn tinh thần, giúp tác giả tái kết nối với nhịp thở tự nhiên, tìm lại sự bình yên nội tâm và cảm giác thuộc về. Hành trình chữa lành không phải là trốn chạy thế giới, mà là sống trọn vẹn với hiện tại và chính mình.
Cảm giác định mệnh ập tới
Lễ hội rừng huyền ảo
Giấc mộng xưa không muốn tỉnh
Trước mặt vẫn còn một bát mỳ, mời bạn thưởng thức
Đạp xe rong ruổi khắp chân trời
Đoàn lữ hành tang lễ
Lý tưởng của tôi: Cô độc đến cuối đời
Cõi mộng
Những ngày tháng sống trong rừng thẳm
Ngoại truyện
Tái bút
1. Mỗi khi bị vẻ đẹp của từng góc nhỏ trong căn nhà này cuốn hút, tôi lại nhớ về người đã tạo ra nó. Bà đã cẩn thận lựa chọn và trao căn nhà cho một người trẻ mà bà cho là phù hợp nhất, sau đó dứt khoát chào tạm biệt, không hề lưu luyến. Suy nghĩ đó khiến tôi nhìn lại những gì mình đang có và nhận ra, mất mát thì sao chứ? Từ thuở ấu thơ đến khi về già, biết bao thứ từng sở hữu rồi cũng tan biến. Liệu những thứ đó có thực sự thuộc về chúng ta? Góc nhìn này có thể bi quan, nhưng nếu đổi lại, những mất mát trên đời có thực sự là mất mát? Có lẽ, lạc quan và bi quan thực chất là một.
Sức hấp dẫn lớn nhất của căn nhà nằm ở nét cổ điển của nó. Tôi chắc chắn sẽ dành riêng một phần để kể chi tiết về điều này. Khí chất vừa trong trẻo vừa cổ kính toát ra từ bên trong khiến người ta có cảm giác như đang phiêu du. Trong căn phòng, bước trên sàn gỗ ấm áp, mọi thứ trở nên chân thực và hữu hình. Nhưng tâm trí lại như luôn trôi dạt, tựa một cỗ máy thời gian, bất chợt đưa bạn đến một thời điểm bất kỳ.
2. Con đường quen thuộc này tôi đã đi hàng ngàn lần vào ban ngày. Tôi biết chính xác nơi cần rẽ, chỗ nào có cây to. Vậy mà đang đạp xe, đột nhiên trước mặt xuất hiện một ngã ba. Tôi bóp phanh, ngẩn người: sao mình chưa từng thấy con đường bên trái này? Có lẽ do trời tối khiến cảnh vật trở nên mơ hồ, hoặc trí nhớ của tôi đang suy giảm. Dù sao, tôi không hề nhớ có lối rẽ trái ở đây, nhưng giờ nó lại hiện rõ. Tôi bẻ lái, ánh đèn chiếu sáng con đường mới. Đó chỉ là một con đường quê bình thường, hai bên có cây cối và vài căn nhà nhỏ, chẳng có gì đặc biệt.
Nếu có bạn đi cùng, có lẽ họ sẽ hoảng hốt giục tôi đi nhanh lên. Nhưng giờ chỉ có mình tôi, vậy nên tôi cứ làm những gì mình muốn. Sau một thoáng do dự, tôi rẽ vào con đường mới, nơi tôi chưa từng đặt chân đến.
3. Gió thổi dọc con đường rất dễ chịu, dường như có hình dáng. Cảm giác như vô số bàn tay khổng lồ đang vuốt ve, chải mượt mái tóc tôi, rồi lướt qua áo khoác. Bỗng một con chim sà xuống rất thấp, bay ngang qua đầu tôi: “Sao lại có con người đến đây thế?” Tôi thực sự đã nghe thấy câu đó, nhưng còn chưa kịp phản ứng, nó đã biến mất. Kỳ lạ thay, tôi không hề nghĩ đến việc quay lại, cứ thế đạp mãi về phía trước.
Dần dần có nhiều đèn đường hơn, thế giới tối tăm ban đầu cũng trở nên sáng rõ. Khung cảnh xung quanh vừa quen vừa lạ, bỗng chốc hiện ra nhiều cảnh tượng mà tôi từng biết. Rõ ràng tôi vẫn đang đi thẳng, vậy mà sao lại như vòng về chỗ cũ? Có gì đó không đúng, tôi nheo mắt nhìn kỹ. Căn nhà phía trước bỗng mở cửa, vài con gấu từ bên trong bước ra. Đúng vậy, là gấu thật. Chúng bá vai bá cổ, trông bộ dạng như vừa uống bia xong. Một con còn xoay xoay chùm chìa khóa trong tay, phát ra tiếng leng keng. Một con gấu trông thấy tôi, khẽ huých vào vai con bên cạnh rồi cả bọn cùng nhìn sang. Tôi không khỏi nín thở, nhưng rồi chúng lại quay đi, tiếp tục cuộc trò chuyện của mình.
Tôi cúi xuống nhìn mình, đôi tay đặt trên ghi đông đã biến thành hai bộ vuốt đầy lông. Chiếc áo hoodie lông trắng như mọc thẳng từ trên người ra, bụng hơi tròn, nảy lên nảy xuống từng nhịp. Thật buồn cười, nhưng trong thế giới kỳ lạ này tôi lại chẳng hề thấy ngạc nhiên chút nào, thậm chí còn có cảm giác như mọi chuyện vốn nên như vậy. Chỉ là tâm trí tôi hơi rối bời, cố gắng để theo kịp những gì đang xảy ra. Còn chưa kịp phản ứng, vài chiếc xe đạp đã phóng vụt qua bên cạnh: “Sao còn đứng đó ngẩn người ra thế? Nhanh lên đi!” Không thể nhìn rõ là loài nào, chỉ biết tất cả đều là động vật…
“Có Một Mùa Xuân Trong Rừng Thẳm” là một tập tản văn – nhật ký đầy xúc động, ghi lại hành trình của tác giả khi quyết định rời bỏ cuộc sống đô thị ồn ào để tìm về sự tĩnh lặng trong căn nhà gỗ giữa rừng sâu. Cuốn sách không tập trung vào những sự kiện lớn lao, mà là những khoảnh khắc đời thường giản dị: một tách trà ấm áp trong buổi sáng se lạnh, tiếng mưa rơi rả rích, gió lùa qua khung cửa sổ, công việc bếp núc, những bước chân trên con đường mòn, và hơn hết là những suy tư sâu sắc về cuộc sống. Trong không gian ấy, tác giả đối diện với những nỗi cô đơn, những mệt mỏi, những ký ức và những tổn thương tích tụ, từ đó học cách chấp nhận sự im lặng, sống chậm, sống tối giản và nhận ra hạnh phúc thực sự đến từ những điều giản dị nhất. Rừng không chỉ là một bối cảnh, mà còn là một người bạn đồng hành, một nơi trú ẩn tinh thần, giúp tác giả tìm lại sự cân bằng, sự bình yên trong tâm hồn và cảm giác được là chính mình. Chữa lành, theo cách tác giả chia sẻ, không phải là trốn chạy thực tại, mà là sống trọn vẹn với hiện tại và với chính bản thân.
Cuốn sách này đặc biệt phù hợp với:
Mục lục chính:
Trích đoạn ấn tượng:
1. Mỗi khi bị vẻ đẹp tinh tế của căn nhà này cuốn hút, tôi lại nhớ về người đã tạo ra nó. Bà đã cẩn thận lựa chọn và trao tặng căn nhà cho một người trẻ mà bà tin tưởng, rồi dứt khoát rời đi, không hề luyến tiếc. Suy nghĩ đó khiến tôi nhìn lại những gì mình đang có và nhận ra, mất mát có đáng sợ đến đâu? Từ khi còn nhỏ đến khi về già, biết bao thứ đã đến rồi đi. Liệu những thứ đó có thực sự thuộc về chúng ta? Góc nhìn bi quan có thể khiến ta thấy buồn, nhưng nếu nhìn nhận khác đi, những mất mát ấy có thực sự là mất mát? Có lẽ, lạc quan và bi quan chỉ là hai mặt của cùng một đồng xu.
Sức hút lớn nhất của căn nhà này nằm ở vẻ cổ kính của nó. Tôi chắc chắn sẽ dành một phần để kể chi tiết về điều đó sau này. Khí chất vừa thanh bình vừa cổ xưa toát ra từ mọi ngóc ngách khiến người ta cảm thấy như đang được du hành trong thời gian. Trong căn phòng ấm áp, mọi thứ trở nên chân thực và gần gũi. Nhưng tâm trí lại như được giải phóng, tự do bay bổng, như một cỗ máy thời gian đưa ta đến những khoảnh khắc bất kỳ trong quá khứ.
2. Con đường này tôi đã đi hàng ngàn lần vào ban ngày. Tôi thuộc rõ từng khúc cua, từng gốc cây. Vậy mà hôm nay, khi đang đạp xe, tôi bất ngờ thấy một ngã ba mà tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi phanh gấp, ngẩn ngơ: sao mình không nhớ có con đường này? Có lẽ là do bóng tối khiến cảnh vật trở nên mơ hồ, hoặc có lẽ trí nhớ của tôi đang suy giảm? Dù sao đi nữa, tôi không hề nhớ có một lối rẽ trái ở đây. Nhưng giờ nó lại hiện ra ngay trước mắt, rõ ràng và chân thực đến lạ. Tôi bẻ lái, ánh đèn chiếu sáng con đường mới. Đó chỉ là một con đường quê bình thường, với những hàng cây và vài ngôi nhà nhỏ xinh, không có gì đặc biệt. Nếu có ai đi cùng, có lẽ họ sẽ giục tôi: “Đi đi, đừng dừng lại, nhìn sợ lắm.” Nhưng giờ chỉ có mình tôi, nên tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Sau một chút do dự, tôi rẽ vào con đường mới, một con đường mà tôi chưa từng biết đến.
3. Gió thổi dọc con đường thật dễ chịu, như có vô số bàn tay vô hình đang vuốt ve mái tóc tôi, lướt qua áo khoác. Bỗng một con chim sà xuống rất thấp, bay ngang qua đầu tôi: “Sao lại có con người đến đây?” Tôi thực sự đã nghe thấy câu nói đó, nhưng còn chưa kịp phản ứng, nó đã biến mất. Kỳ lạ thay, tôi không hề nghĩ đến việc quay lại, cứ thế đạp xe về phía trước. Dần dần, có nhiều đèn đường hơn, thế giới tối tăm ban đầu cũng trở nên sáng rõ. Khung cảnh xung quanh vừa quen vừa lạ, bỗng chốc hiện ra nhiều cảnh tượng mà tôi từng biết. Rõ ràng tôi vẫn đang đi thẳng, vậy mà sao lại có cảm giác như đang vòng về chỗ cũ? Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Căn nhà phía trước mở cửa, vài con gấu từ bên trong bước ra. Đúng vậy, là gấu thật. Chúng bá vai bá cổ, trông bộ dạng như vừa uống bia xong. Một con còn xoay xoay chùm chìa khóa trong tay, phát ra tiếng leng keng. Một con gấu nhìn thấy tôi, khẽ huých vào vai con bên cạnh rồi cả bọn cùng nhìn sang. Tôi nín thở, nhưng rồi chúng lại quay đi, tiếp tục cuộc trò chuyện của mình. Tôi cúi xuống nhìn mình, đôi tay đặt trên ghi đông đã biến thành hai bộ vuốt đầy lông. Chiếc áo hoodie lông trắng như mọc thẳng từ trên người ra, bụng hơi tròn, nảy lên nảy xuống từng nhịp. Thật buồn cười, nhưng trong thế giới kỳ lạ này, tôi lại chẳng hề thấy ngạc nhiên chút nào, thậm chí còn có cảm giác như mọi chuyện vốn nên như vậy. Chỉ là tâm trí tôi hơi rối bời, cố gắng để theo kịp những gì đang xảy ra. Vài chiếc xe đạp đã phóng vụt qua bên cạnh: “Sao còn đứng đó ngẩn người ra thế? Nhanh lên đi!” Tôi không thể nhìn rõ là loài gì, chỉ biết tất cả đều là động vật…