
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | đang cập nhât |
| Tác giả | Bùi Thanh Xuân |
| Nhà xuất bản | Lao Động |
| Năm Xuất Bản | 2023 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 20.5 x 13 x 1.5 cm |
| Số trang | 307 trang |
Bạn đang đọc Sách cho mẹ nghe mùi tết được Tác giả Bùi Thanh Xuân sáng tác, và xuất bản vào năm 2023 bởi nhà xuất bản Lao Động.
Sách cho mẹ nghe mùi tết thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Văn học, Truyện ngắn - Tản Văn nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Tải sách cho mẹ nghe mùi tết PDF tại đây:
Mỗi người chúng ta đều mang trong mình một phần tuổi thơ, một “đứa bé” ẩn sâu. Đôi khi, ta không nhận ra, hoặc cố tình lãng quên, bỏ rơi “đứa bé” ấy. Ta quên mất rằng “đứa bé” đó chính là bản thân ta của những năm tháng đã qua.
Khi thời gian trôi đi, hành trình tìm lại bản thân ngày càng ngắn lại, ta mới vội vã đi tìm “đứa bé” của mình. Lúc đó, không ai có thể giúp ta ngoài chính mình. Chỉ có “đứa bé” ấy mới hiểu rõ, đồng cảm và chia sẻ những cảm xúc từ thuở ấu thơ. Chỉ có “đứa bé” ấy mới có đủ năng lượng để dẫn dắt ta ngược dòng thời gian.
Và trong hành trình ngược thời gian, ta gặp lại những câu chuyện.
***
- Thôi! Về đi con. Ông Nội mệt rồi.
- Chơi thêm tí nữa, ông Nội.
- Thôi! Về đi con. Ông Nội mệt mà.
- Về đâu? Ông Nội.
- Về nhà mình.
- Cái ông Nội chơi mèo mẹ, mèo con với con nghe.
- Ừ.
“Về nhà mình!”.
Nhìn cháu bé, ông chạnh lòng. Hai mươi, hai mươi lăm năm nữa, cháu bé sẽ nói với con của nó: “Về nhà Ngoại không con?”. Ngôi nhà của cháu bé, sau này sẽ trở thành nhà Ngoại của con nó, có lẽ sẽ không còn ông.
Cháu bé cười tươi. Còn ông buồn. Bé vô tư, không biết tuổi thơ của mình đã bị người lớn đánh cắp quá nhiều, không được hưởng một tuổi thơ êm đềm như ông.
Trẻ con bây giờ có cuộc sống quá bộn bề. Ông nghe tiếng cháu bé cười. Tiếng cười trong veo, vút lên cao, tan vào gió.
Ở đó, mối tình đầu chớm nở. Thằng bé run run hôn lên tóc cô bé hàng xóm mười ba tuổi. Và sâu thẳm, ở đó in đậm dáng mẹ hiền bao dung, tiễn ông đi xa và đợi ông về, tha thứ những lỗi lầm của ông.
Khi những chiếc xe cơ giới đào lên những mảng đất màu nâu đỏ, ông hiểu, tuổi thơ của mình đang bị vùi lấp đi. Một ngày nào đó, ông sẽ chạy xe trong đường hầm này. Nhưng chắc không phải hôm nay. Ông sẽ băng qua, không dừng lại. Ông nghĩ, liệu có vô vọng khi tìm lại những gì đã mất?
Bởi vì ở đó, Mẹ ông không còn nữa.
Đường hầm hiện đại đã hoàn thành. Những kỷ niệm tuổi thơ trôi đi ít nhiều. Nhưng Mẹ ông vẫn còn đâu đó, bên cạnh đường hầm, đợi ông về, để hỏi: “Mi đi chi lâu rứa?”. Ông trả lời rằng: “Con đi tìm lại vườn hoa cải”.
Và ông tìm được những câu chuyện.
***
Nhiều năm trước, khi Mẹ còn sống, ông có thói quen thức dậy thật sớm, ra quán cà phê quen thuộc. Mười lăm phút uống vội rồi về với Mẹ, đúng năm giờ mười lăm phút.
Con gà ri hàng xóm cất tiếng gáy lần cuối cùng vào lúc năm giờ mười lăm. Tiếng gáy quen thuộc đến nỗi không thể thiếu đi được mỗi sáng sớm mai. Nó như người bạn chào hỏi ngày mới, một người bạn chưa từng quen biết. Tiếng gáy bay qua vài bức tường rào, ấm áp, vang vào cửa ngõ nhà Mẹ, lan vào trong căn phòng nhỏ.
Ba năm, kể từ khi Mẹ mất, ông không còn cơ hội nghe tiếng gà gáy. Không còn cơ hội mỗi sớm tinh sương, khi đèn đường chưa kịp tắt, khi sương mai còn lừ đừ trên sông, hay mưa phùn, gió bấc thổi tát vào mặt, một mình ông trên con đường quen thuộc, nôn nao về với Mẹ. Cái cảm giác lâng lâng, sung sướng, hạnh phúc được về nằm phía sau Mẹ, choàng tay ôm thân hình mảnh mai của bà, thôi thúc ông phóng xe thật nhanh.
Bây giờ không còn được cảm giác đó nữa. Cơn đau cuối cùng vật vã, Mẹ ông lịm dần. Rồi đi. Mang theo, cất giữ tuổi thơ ông trên mảnh đất có vườn hoa cải nhỏ.
Từ đó, chấm hết những câu chuyện Mẹ con, mỗi ngày hai người già kể cho nhau nghe. Thỉnh thoảng, trong những giấc mơ, tiếng thì thầm, Mẹ ông gọi khẽ: “Xuân ơi! Mi làm chi đó?”.
Và trong những giấc mơ đó, Mẹ ông về, kể lại những câu chuyện từ quá khứ xa xôi. Mẹ nhắc lại một vài người quen cũ mà ông đã quên. Mẹ gợi nhớ những kỷ niệm thời ấu thơ, những lỗi lầm ông mắc phải. Những điều ông không thể nhớ ra được.
Mẹ không khen ông ngoan. Không bảo rằng ông là đứa con hiếu thảo. Nhưng ông biết, mình vẫn luôn là số một trong trái tim Mẹ.
Tròn ba năm vắng Mẹ, đêm qua ông chạy xe trên phố một mình vào lúc hai giờ khuya. Không phải sự điên rồ nào đó thôi thúc, quyến rũ ông bước ra khỏi nhà, vào cái lúc đêm đang chuyển dần qua ngày. Tất nhiên, vì một chuyện quan trọng nào đó hơn một giấc ngủ ngon. Ông lướt qua ven sông, bay bổng trên cầu Rồng, lượn lờ dưới màn mưa mỏng. Cảnh vật chung quanh vẫn vậy. Nhưng không còn thôi miên ông như trước nữa. Bỗng trở nên xa lạ.
Ông chạy xe về đứng trước nhà Mẹ, chợt nhớ tiếng gà ri vào lúc năm giờ mười lăm sáng. Chợt thèm được nằm phía sau, ôm thân thể gầy ốm Mẹ.
À, dù ở tuổi nào, mồ côi Mẹ cũng là nỗi buồn thiên thu. Người còn Mẹ, xin hãy yêu thương, trân quý từng ngày, Người nhé!
```Chúng ta ai cũng mang trong mình một “đứa bé” ẩn sâu, thường bị bỏ quên hoặc che giấu. Có lẽ chúng ta không đủ can đảm để khám phá, hoặc đơn giản là không nhận ra rằng “đứa bé” ấy chính là bản thân ta thuở nhỏ. Đến khi thời gian trôi đi, hành trình tìm lại “đứa bé” ấy trở nên ngắn ngủi và cấp bách hơn. Lúc này, không ai có thể giúp ta ngoài chính mình, bởi chỉ có “đứa bé” ấy mới thực sự hiểu và chia sẻ những cảm xúc chân thật nhất của tuổi thơ.
***
"- Thôi! Về đi con. Ông Nội mệt rồi."
"- Chơi thêm tí nữa, ông Nội."
"- Thôi! Về đi con. Ông Nội mệt mà."
"- Về đâu? Ông Nội."
"- Về nhà mình."
"- Cái ông Nội chơi mèo mẹ, mèo con với con nghe."
"- Ừ."
“Về nhà mình!” – Câu nói giản dị ấy khiến ông chạnh lòng. Ông nghĩ về tương lai, khi con gái ông cũng sẽ nói với cháu gái mình: “Về nhà Ngoại không con?”. Ngôi nhà của con gái ông, sau này sẽ trở thành nhà Ngoại của cháu gái, nhưng có lẽ sẽ không còn ông nữa.
Cô bé cười tươi, hồn nhiên vô tư, không hề hay biết tuổi thơ của mình đã bị người lớn tước đoạt đi quá nhiều, không được trải qua một tuổi thơ êm đềm như ông đã từng. Ông nghe tiếng cười trong veo của cô bé, vang vọng rồi tan vào gió.
Ở đó, những rung động đầu đời chớm nở. Thằng bé con run rẩy trao nụ hôn lên mái tóc cô bé hàng xóm mười ba tuổi. Và sâu thẳm trong tâm hồn, hình ảnh người mẹ hiền từ bao dung hiện lên, tiễn ông đi xa và luôn đợi ông trở về, tha thứ cho những lỗi lầm của ông.
Khi những chiếc xe cơ giới ầm ầm đào lên những mảng đất màu nâu đỏ, ông cảm thấy tuổi thơ của mình đang dần bị vùi lấp. Ông tự hỏi liệu có vô vọng khi cố gắng tìm lại những gì đã mất? Bởi vì ở đó, Mẹ ông không còn nữa.
Đường hầm hiện đại đã hoàn thành, những kỷ niệm tuổi thơ trôi đi ít nhiều. Nhưng Mẹ ông vẫn luôn ở đó, bên cạnh đường hầm, đợi ông về và hỏi: “Mi đi chi lâu rứa?”. Ông trả lời rằng: “Con đi tìm lại vườn hoa cải”.
Và ông đã tìm thấy những câu chuyện.
***
Nhiều năm trước, khi Mẹ còn sống, ông có thói quen thức dậy thật sớm và ghé quán cà phê quen thuộc. Ông chỉ uống vội trong mười lăm phút rồi về với Mẹ, đúng năm giờ mười lăm phút.
Con gà ri hàng xóm cất tiếng gáy lần cuối cùng vào lúc năm giờ mười lăm. Tiếng gáy quen thuộc đến nỗi không thể thiếu trong mỗi buổi sáng sớm. Nó như một người bạn chào hỏi ngày mới, một người bạn chưa từng quen biết. Tiếng gáy bay qua vài bức tường rào, ấm áp lan vào cửa ngõ nhà Mẹ, len lỏi vào căn phòng nhỏ.
Ba năm sau khi Mẹ qua đời, ông không còn được nghe tiếng gà gáy. Không còn cơ hội mỗi sớm tinh sương, khi đèn đường chưa tắt, khi sương mai còn đọng trên sông, hay khi mưa phùn gió bấc tát vào mặt, một mình ông trên con đường quen thuộc, nôn nao về với Mẹ. Cái cảm giác lâng lâng, sung sướng, hạnh phúc khi được nằm phía sau Mẹ, ôm lấy thân hình mảnh mai của bà, thôi thúc ông phóng xe thật nhanh.
Bây giờ, ông không còn cảm giác đó nữa. Trong cơn đau cuối cùng, Mẹ ông lịm dần rồi đi, mang theo cả tuổi thơ của ông trên mảnh đất có vườn hoa cải nhỏ.
Từ đó, chấm dứt những câu chuyện Mẹ con, những buổi trò chuyện hàng ngày. Thỉnh thoảng, trong giấc mơ, ông nghe thấy tiếng thì thầm của Mẹ: “Xuân ơi! Mi làm chi đó?”.
Và trong những giấc mơ đó, Mẹ ông về, kể lại những câu chuyện từ quá khứ xa xôi. Mẹ nhắc lại những người quen cũ mà ông đã lãng quên, gợi nhớ những kỷ niệm thời ấu thơ, những lỗi lầm ông mắc phải, những điều ông không thể nhớ ra.
Mẹ không khen ông ngoan, không bảo rằng ông là đứa con hiếu thảo. Nhưng ông biết, mình vẫn luôn là số một trong trái tim Mẹ.
Tròn ba năm vắng Mẹ, đêm qua ông chạy xe trên phố một mình vào lúc hai giờ khuya. Không phải vì sự điên rồ nào đó thúc đẩy, mà vì một chuyện quan trọng hơn một giấc ngủ ngon. Ông lướt qua ven sông, bay bổng trên cầu Rồng, lượn lờ dưới màn mưa mỏng. Cảnh vật chung quanh vẫn vậy, nhưng không còn khiến ông say đắm như trước, trở nên xa lạ.
Ông chạy xe về đứng trước nhà Mẹ, chợt nhớ tiếng gà ri vào lúc năm giờ mười lăm sáng. Chợt thèm được nằm phía sau, ôm thân thể gầy ốm Mẹ.
À, dù ở tuổi nào, mồ côi Mẹ cũng là nỗi buồn thiên thu. Người còn Mẹ, xin hãy yêu thương và trân quý từng ngày, Người nhé!