
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | Nhã Nam |
| Tác giả | nguyễn huy thiệp |
| Nhà xuất bản | Hội Nhà Văn |
| Năm Xuất Bản | 2025 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 20.5 x 14 x 2.1 cm |
| Số trang | 420 trang |
Bạn đang đọc Sách Cánh Buồm Nâu Thuở Ấy được Tác giả nguyễn huy thiệp sáng tác, và xuất bản vào năm 2025 bởi nhà xuất bản Hội Nhà Văn.
Sách Cánh Buồm Nâu Thuở Ấy thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Văn học, Truyện ngắn - Tản Văn nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Tải sách Cánh Buồm Nâu Thuở Ấy PDF tại đây:
Bà Hân nhẹ nhàng đưa con gái ra khỏi phòng. Nhi đội khăn vuông chỉnh tề, khoác lên mình chiếc áo bông ấm áp, tay cầm tay nải gọn gàng, trông tươi sáng tựa một đóa hoa quỳnh nở rộ giữa đêm tối. Bà Hân cẩn thận gói ghém toàn bộ lễ vật tiền bạc mà ông Cả Giao mang đến, đặt vào trong tay nải của con gái. Nhi xúc động òa khóc, quỳ xuống trước mặt cha mẹ:
- Con xin kính lạy thầy u... Con thật là đứa con bất hiếu... Xin thầy u ở lại giữ gìn... và tha thứ cho con...
Ông Hân bất ngờ bật khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên đột ngột khiến chú chó mực đang nằm ngoài sân giật mình, sủa lên vài tiếng đầy ai oán. Ông Cả Giao đỡ Nhi dậy, nhẹ nhàng gỡ tay bà Hân ra. Mọi người cùng nhau ra bến sông. Ông Cả Giao bắt chước tiếng cú rúc. Một chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu giữa dòng sông từ từ tiến lại gần để đón họ. Ông Cả Giao nâng đỡ Nhi lên thuyền, sau đó quay lại chắp tay chào tạm biệt ông bà Hân. Mặt sông lạnh lẽo. Gió bấc thổi hun hút, buốt giá. Tiếng chèo thuyền vang lên mạnh mẽ, lạnh lùng. Vầng trăng khuyết cuối trời mờ ảo, tan vào dòng nước mắt.
Thuyền ai trôi, thuyền ai trôi xa rồi?
Kìa con thuyền trôi, con ơi, dòng nước cuốn đi
Kìa con sông đời, lạnh lẽo, vời vợi
Biển cả mênh mông, nguồn mưa xa xôi
Suy ngẫm về sự đời...
Thương cảm, ngẫm nghĩ những điều sự đời.
Phù hoa trên khắp mọi nẻo đường
Ai phải ngậm ngùi, đau khổ
Thế gian ai ngậm ngùi vì tình yêu?
Đêm ấy là đêm gì,
Để cho ai mãi khắc ghi trong tim?
Chân trời góc biển bao la
Hỏi ai, ai biết được sự thật?
Lòng đau buốt
Mẹ cha đau buốt trong lòng năm canh dài
Đêm năm canh, giấc ngủ chẳng đến
Con lấy chồng gần, con lấy chồng xa
Lòng cha mẹ xót xa, đau đớn
Muốn khóc òa
Thương con, muốn khóc òa trong đêm nay
Con ở nơi xa, liệu có hay
Thấu hiểu nỗi lòng này?
Đắng cay trăm mối
Sầu muộn càng khuấy động, càng thêm đầy
Ba thu dồn lại thành một ngày dài đằng đẵng
Xa xứ trăm nỗi tái tê, khổ sở
Ai biết được con đường về quê hương?
Chiều chiều đứng ngóng ở đầu ngõ
Nhìn về quê mẹ, lòng đau chín chiều...
Sau khi Nhi đi, ngôi nhà tranh vách đất bên sông trở nên tiêu điều, lạnh lẽo như thể đã mất đi linh hồn. Bà Hân ốm yếu, mệt mỏi suốt mấy tháng liền…
- Trích đoạn truyện ngắn “Cánh buồm nâu thuở ấy” của Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp.
Đọc lại “Cánh buồm nâu thuở ấy” của Nguyễn Huy Thiệp, người đọc như chìm đắm vào một không gian buồn man mác, thấm đẫm những nỗi niềm chia ly, mất mát. Đoạn trích miêu tả cảnh tiễn đưa Nhi đi lấy chồng, một hình ảnh quen thuộc trong văn chương Việt Nam, nhưng lại được nhà văn khắc họa bằng những chi tiết tinh tế, ám ảnh.
Hình ảnh Nhi hiện lên rực rỡ trong bộ áo bông, khăn vuông, nhưng sự tươi sáng ấy lại càng làm nổi bật sự đau khổ, nuối tiếc. Chi tiết “rực rỡ như một đóa quỳnh trong đêm” vừa gợi lên vẻ đẹp của người thiếu nữ, vừa báo hiệu một tương lai mờ mịt, đầy sóng gió. Gói vàng bạc sính lễ trao tay, lời khóc lạy thầy u bất hiếu của Nhi, tất cả đều thể hiện sự giằng xé nội tâm, sự không cam lòng khi phải rời xa gia đình, quê hương.
Không gian xung quanh như hòa vào nỗi buồn của con người. Tiếng khóc vỡ òa của ông Hân khiến con chó mực giật mình sủa lên ai oán. Mặt sông lạnh, gió bấc hun hút thổi, tiếng chèo khua lạnh lùng, vầng trăng khuyết nhòe đi trong dòng nước mắt… Tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên u ám, phản chiếu tâm trạng nặng nề của các nhân vật.
Những câu hát ru da diết, đầy xót xa càng làm tăng thêm sự ám ảnh. “Thuyền ai trôi, thuyền ai trôi rồi?” – câu hỏi mở đầu như một lời than thở vô tận. Những câu hát về sự chia ly, nỗi nhớ nhung, sự cô đơn của người vợ xa chồng, nỗi đau của cha mẹ tiễn con gái đi lấy chồng… chạm đến những cung bậc cảm xúc sâu kín nhất trong lòng người đọc.
Nguyễn Huy Thiệp đã sử dụng ngôn ngữ giản dị, mộc mạc, nhưng lại vô cùng tinh tế và giàu sức gợi. Ông không miêu tả trực tiếp cảm xúc của nhân vật, mà để người đọc tự cảm nhận thông qua những hành động, lời nói, và đặc biệt là qua không gian, thời gian, âm thanh. Đoạn trích kết thúc bằng hình ảnh ngôi nhà tranh vách đất tiêu điều sau khi Nhi đi, gợi lên một nỗi buồn sâu lắng, kéo dài.
“Cánh buồm nâu thuở ấy” không chỉ là một câu chuyện về sự chia ly, mà còn là một lời nhắc nhở về những giá trị truyền thống, về tình yêu gia đình, về sự gắn bó với quê hương. Tác phẩm để lại trong lòng người đọc một dư âm buồn, một nỗi xót xa khó quên.
Đoạn trích trên là minh chứng rõ nét cho tài năng kể chuyện của Nguyễn Huy Thiệp, một nhà văn luôn biết cách chạm đến trái tim người đọc bằng những tác phẩm giàu tính nhân văn và thẩm mỹ.