
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | CÔNG TY TNHH TUEBOOKS |
| Tác giả | Tuệ Nghi |
| Nhà xuất bản | Thế Giới |
| Năm Xuất Bản | 2024 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 20.5 x 13 x 1 cm |
| Số trang | 195 trang |
Bạn đang đọc Sách can trường bước tiếp (tái bản 2024) được Tác giả Tuệ Nghi sáng tác, và xuất bản vào năm 2024 bởi nhà xuất bản Thế Giới.
Sách can trường bước tiếp (tái bản 2024) thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Tâm lý - Kỹ năng sống, Kỹ năng sống nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Tải sách can trường bước tiếp (tái bản 2024) PDF tại đây:
Mỗi cuộc gặp gỡ đều đến vào thời điểm định mệnh, mỗi sự rời đi cũng vậy. Đừng để nỗi sợ hãi lấn át niềm tin, bởi những giá trị cốt lõi của những câu chuyện cổ tích vẫn luôn trường tồn. Điều duy nhất thay đổi là những người đồng hành cùng ta viết nên những trang chuyện ấy. Để mở ra một chương mới, ta cần khép lại những trang cũ. Hãy sống rực rỡ, lạc quan và dõng dạc cất tiếng: “Người tiếp theo!”
Hôm nay đã tròn mười một năm kể từ ngày ba rời xa chúng con. Thời gian trôi qua nhanh chóng, nhưng hình bóng ba vẫn luôn hiện hữu. Con vẫn thường xuyên kiểm tra hòm thư, hy vọng sẽ nhận được một lá thư, dù chỉ một dòng tin nhắn. Nhưng trong đó chỉ có bụi thời gian.
Con nhớ đã từng nghe một câu chuyện cảm động trong một đám cưới. Người cha đã nói với con rể:
“Ta là người đầu tiên nắm tay con bé, không phải con. Ta là người trao cho con bé nụ hôn đầu tiên, không phải con. Ta là người bảo vệ con bé từ thuở bé, cũng không phải con. Nhưng… người có thể đi cùng con bé suốt cuộc đời, đó là con, chứ không phải ta. Nếu có một ngày con không còn yêu con bé nữa… Đừng phản bội nó. Đừng đánh nó. Đừng nói với nó. Hãy nói với ta, ta sẽ đưa nó về nhà…”
Cuộc đời này vốn dĩ vô thường, không có gì là mãi mãi, và cha mẹ không thể đồng hành cùng con đến cuối con đường. Nếu con lỡ bước sai đường, chọn sai hướng, hoặc yêu nhầm người, con sẽ phải tự mình đứng lên, làm lại từ đầu. Con đã từng sai lầm, ba ạ. Nhưng không ai mách bảo anh ta rằng: “Nếu cậu không còn yêu con bé nữa, hãy nói với tôi, tôi sẽ đưa nó về nhà…”
Có những ước mơ chỉ có thể tự mình biến thành hiện thực, có những vấp ngã chỉ có thể tự mình đứng dậy. Có những áp lực, những chèn ép mà con phải tự mình đối mặt, không có sự giúp đỡ, không có lời an ủi. Tất cả đều do con tự gánh chịu. Nhiều người khuyên con rằng phụ nữ nên biết yếu mềm, hoặc giả vờ ngây thơ để được che chở, nâng đỡ. Đừng quá kiêu kỳ, cũng đừng quá mạnh mẽ, vì ông trời sẽ không ban bất hạnh cho những người yếu đuối. Nhưng những người cứng cỏi lại phải gánh chịu mọi sầu bi trên thế gian. Đó là lẽ đời.
Thế nhưng con chưa bao giờ làm được như vậy. Con thẳng thắn, không thể nói những lời ngọt ngào như người khác, không biết nịnh bợ ai, và cũng không thể tỏ ra yếu đuối. Bởi vì trong những khoảnh khắc yếu mềm nhất, con lại chọn ở một mình, không muốn ai nhìn thấy con khóc. Con luôn ngẩng cao đầu, để những giọt nước mắt chảy ngược vào trong.
“Mỗi người đều sẽ gặp nhau vào đúng thời điểm cần phải gặp, ra đi vào đúng thời điểm cần phải đi.” Câu nói mở đầu như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc về cuộc sống. Đôi khi, chúng ta phải chấp nhận sự mất mát, sự ra đi để nhường chỗ cho những điều mới mẻ, tốt đẹp hơn. Đừng sợ hãi, đừng mất niềm tin, bởi những giá trị cốt lõi của cuộc đời vẫn luôn tồn tại, chỉ có những người đồng hành cùng ta là thay đổi. Để viết nên một câu chuyện cổ tích mới, trước tiên ta phải khép lại những trang sách cũ.
Bài viết là một lá thư gửi người cha đã qua đời 11 năm, thể hiện nỗi nhớ nhung da diết và những suy tư sâu sắc của người con gái. Sự chờ đợi mỏi mòn, việc thường xuyên kiểm tra hòm thư chỉ để tìm kiếm một dấu vết, một lá thư từ ba, tất cả đều khắc họa một hình ảnh đầy xúc động về tình phụ tử.
Một câu chuyện được nghe trong đám cưới đã gợi mở cho tác giả một góc nhìn khác về tình yêu và trách nhiệm. Lời nhắn nhủ của người cha dành cho con rể: “Nếu có một ngày cậu không yêu con bé nữa… Đừng phản bội nó. Đừng đánh nó. Đừng nói với nó. Nói với tôi, tôi đưa nó về nhà…” là một lời khuyên đầy tình yêu thương và sự thấu hiểu. Nó thể hiện sự chấp nhận rằng không phải mối tình nào cũng kéo dài mãi mãi, nhưng người cha luôn sẵn sàng bảo vệ con gái mình khỏi những tổn thương.
Tác giả chia sẻ những trải nghiệm cá nhân, những vấp ngã và những chèn ép mà cô đã phải đối mặt. Cô nhận ra rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng, và đôi khi, chúng ta phải tự mình đứng lên sau những thất bại. Không có sự giúp đỡ, không có lời an ủi, tất cả đều phải tự mình vượt qua.
Cô cũng bày tỏ sự không đồng tình với quan niệm xã hội về vai trò của người phụ nữ. Thay vì phải giả vờ yếu đuối hay lấy lòng người khác, cô chọn sống thật với chính mình, mạnh mẽ và độc lập. Dù đôi khi phải gánh chịu nhiều sầu bi, cô vẫn luôn ngẩng cao đầu, không cho phép mình khuất phục trước khó khăn.
“Can Trường Bước Tiếp” không chỉ là một bài viết về nỗi nhớ ba, mà còn là một hành trình khám phá bản thân, vượt qua nỗi đau và tìm lại chính mình. Tác giả đã chia sẻ những suy tư chân thành, những cảm xúc sâu sắc về cuộc sống, tình yêu và sự tự do. Bài viết truyền tải một thông điệp mạnh mẽ: hãy mạnh mẽ, độc lập và sống thật với chính mình, dù cuộc đời có khó khăn đến đâu.
Đây là một tác phẩm đáng đọc đối với những ai đang trên con đường tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, những ai đã từng trải qua những mất mát và những ai muốn học cách yêu thương và chấp nhận bản thân.