NGỌC HOATập truyện này rất hay và hấp dẫn. Nobita tình cờ lạc đến một hành tinh muông thú, nhưng các con thú ở đây là biết đi và nói chuyện giống như con người. Khi Nobita kể lại giấc mơ này với các bạn, cậu bị Jaian và Suneo trêu chọc và chế nhạo. Trong một lần ngủ mơ và lại đi lạc vào hành tinh muông thú, Nobita cùng với Doraemon đã làm quen với một cậu bạn chó tên là Chippo. Sau chuyến đi này, Nobita đã rủ thêm Shizuka đến ghé thăm hành tinh của Chippo, và tình cờ là cả Suneo và Jaian cũng đi theo thông qua đám mây màu hồng. Tuy nhiên là Jaian và Suneo lại bị đám mây dẫn đến một hành tinh khác, hành tinh của lũ quỷ. Nobita cùng với Doraemon và Shizuka đến ghé thăm hành tinh của Chippo và được nghe kể về truyền thuyết chiếc cầu thang ánh sáng của thượng đế. Ba người bạn gặp lại Jaian và Suneo, nhóm bạn đanh định cùng Chippo đi tìm chiếc cầu thang này thì bất ngờ lũ quỷ tấn công hành tinh muông thú, chúng bắt cóc con gái ngài thị trưởng là Romi để uy hiếp cư dân hành tinh. Nobita đã xung phong đến hành tinh quỷ để giải cứu Romi, đồng thời Doreamon, Shizuka, Jaian, Suneo đã cung cấp vũ khí cho cư dân hành tinh muông thú để giúp họ chống lại những kẻ độc ác của hành tinh quỷ.
Minh VươngTôi rất thích tập truyện này vì nhiều thứ. Mở đầu tập này có đôi chút đặc biệt, nhóm bạn chúng ta đến với "Hành tinh muông thú" bằng một đám mây màu hồng chứ không phải bằng bảo bối của Doremon như mọi khi. Ở hành tinh đó tươi đẹp quá như quá khứ Trái Đất chúng ta, ở nơi đó thanh bình quá như mong ước của tất cả những con người lương thiện. Rồi những thế lực hắc ám lăm le xâm chiến lấy như chính những tên bỉ ổi, vô đạo đức, khoác lên " lớp vỏ con người". Cuối cùng, Nobita, Doremon, Xuka, Chaien, Xeko vẫn chiến thắng để giành lấy sự bình yên. Nhưng đọc xong tôi thở dài. Con người có khi nào thắng được sự tham lam, bỉ ổi, ích kỷ của mình không. Hay sẽ bị hủy diệt như những tên xấu xa kia. Đáng để suy ngẫm. Xin cảm ơn tác giả đã viết nên bộ truyện này nói chung và tập truyện này nói riêng.
MinhTừng đọc được rất lâu trước kia. Nhà thì nghèo, chả có kinh phí để mua, nên đi mượn đọc, chắt chiu từng đồng để giành tiền thuê đọc. Mà trước đó, nó tên là "Ngôi sao cảm" chứ không phải là "Hành tinh muông thú". Ôi 1 thời dữ dội. Lần này, 1 cuộc phiêu lưu đến thế giới của những con vật biết nói như con người. Nơi đó, 1 thế giới tươi xanh, công nghệ hiện đại tiên tiến. Cư dân thì chung sống hòa bình với thiên nhiên. Ở tập này, tác giả đã cảnh cáo, gõ tiếng chuông đến con người thông qua việc giáo dục thế giới trẻ thơ. Hãy bảo vệ Trái Đất thân yêu, biết yêu thương và chăm sóc động vật. Chả phải tự nhiên, Doremon là 1 trong những tập truyện tranh bất hủ, vì thực sự quá hay quá ý nghĩa.
NobitaTập truyện dài thứ mười của Doraemon và nhóm bạn Nobita lại đưa độc giả đến một hành tinh mới, lần này là qua một đám mây màu hồng, một hành tinh xanh đầy muông thú biết nói, sống trong một xã hội địa đàng không tưởng với môi trường hoàn toàn trong sạch, công nghệ bền vững, vắng bóng bạo lực đến nỗi cả thành phố chỉ có một cảnh sát. Nhưng trên bầu trời cao, có một hành tinh đỏ cằn cỗi, đổ nát hoang tàn đổ mưa acid vì những kẻ sống ở đó không biết bảo vệ hành tinh minh đang sống, và đang lăm le xâm lược Ngôi sao Cảm (tên cũ của tập truyện). Cùng lúc đó, ngay tại khu phố Nobita và các bạn đang sống, một khoảnh rừng đang có nguy cơ bị san bằng để lấy đất xây dựng công trình. Ba bối cảnh, như lời gửi gắm của tác giả, Trái đất và nhân loại đang đứng trước ngã ba đường, tương lai của chúng ta là hành tinh xanh hay hành tinh đỏ? Fujiko F. Fujio luôn nhắc lại thông điệp bảo vệ môi trường sống và các loài động thực vật trong sáng tác của mình, dù truyện sáng tác từ những năm 80-90 nhưng đến nay vẫn còn nguyên giá trị, vì loài người chúng ta không có một vị Thượng đế cứu tinh dẫn đường đến một hành tinh mới để làm lại từ đầu như các loài động vật trong truyện. Mức độ bạo lực tăng cao ở cao trào truyện với súng đạn, bom nổ, lửa cháy. Những chi tiết về một utopia dạng sci-fi có năng lượng mặt trời, hệ thống xử lý nước thải, thực phẩm tổng hợp, nhiên liệu tái chế, nguyên liệu sạch... có tính giáo dục.
"Tập truyện này rất hay và hấp dẫn. Nobita tình cờ lạc đến một hành tinh muông thú, nhưng các con thú ở đây là biết đi và nói chuyện giống như con người. Khi Nobita kể lại giấc mơ này với các bạn, cậu bị Jaian và Suneo trêu chọc và chế nhạo. Trong một lần ngủ mơ và lại đi lạc vào hành tinh muông thú, Nobita cùng với Doraemon đã làm quen với một cậu bạn chó tên là Chippo. Sau chuyến đi này, Nobita đã rủ thêm Shizuka đến ghé thăm hành tinh của Chippo, và tình cờ là cả Suneo và Jaian cũng đi theo thông qua đám mây màu hồng. Tuy nhiên là Jaian và Suneo lại bị đám mây dẫn đến một hành tinh khác, hành tinh của lũ quỷ. Nobita cùng với Doraemon và Shizuka đến ghé thăm hành tinh của Chippo và được nghe kể về truyền thuyết chiếc cầu thang ánh sáng của thượng đế. Ba người bạn gặp lại Jaian và Suneo, nhóm bạn đanh định cùng Chippo đi tìm chiếc cầu thang này thì bất ngờ lũ quỷ tấn công hành tinh muông thú, chúng bắt cóc con gái ngài thị trưởng là Romi để uy hiếp cư dân hành tinh. Nobita đã xung phong đến hành tinh quỷ để giải cứu Romi, đồng thời Doreamon, Shizuka, Jaian, Suneo đã cung cấp vũ khí cho cư dân hành tinh muông thú để giúp họ chống lại những kẻ độc ác của hành tinh quỷ."
"Tôi rất thích tập truyện này vì nhiều thứ. Mở đầu tập này có đôi chút đặc biệt, nhóm bạn chúng ta đến với "Hành tinh muông thú" bằng một đám mây màu hồng chứ không phải bằng bảo bối của Doremon như mọi khi. Ở hành tinh đó tươi đẹp quá như quá khứ Trái Đất chúng ta, ở nơi đó thanh bình quá như mong ước của tất cả những con người lương thiện. Rồi những thế lực hắc ám lăm le xâm chiến lấy như chính những tên bỉ ổi, vô đạo đức, khoác lên " lớp vỏ con người". Cuối cùng, Nobita, Doremon, Xuka, Chaien, Xeko vẫn chiến thắng để giành lấy sự bình yên. Nhưng đọc xong tôi thở dài. Con người có khi nào thắng được sự tham lam, bỉ ổi, ích kỷ của mình không. Hay sẽ bị hủy diệt như những tên xấu xa kia. Đáng để suy ngẫm. Xin cảm ơn tác giả đã viết nên bộ truyện này nói chung và tập truyện này nói riêng."
"Từng đọc được rất lâu trước kia. Nhà thì nghèo, chả có kinh phí để mua, nên đi mượn đọc, chắt chiu từng đồng để giành tiền thuê đọc. Mà trước đó, nó tên là "Ngôi sao cảm" chứ không phải là "Hành tinh muông thú". Ôi 1 thời dữ dội. Lần này, 1 cuộc phiêu lưu đến thế giới của những con vật biết nói như con người. Nơi đó, 1 thế giới tươi xanh, công nghệ hiện đại tiên tiến. Cư dân thì chung sống hòa bình với thiên nhiên. Ở tập này, tác giả đã cảnh cáo, gõ tiếng chuông đến con người thông qua việc giáo dục thế giới trẻ thơ. Hãy bảo vệ Trái Đất thân yêu, biết yêu thương và chăm sóc động vật. Chả phải tự nhiên, Doremon là 1 trong những tập truyện tranh bất hủ, vì thực sự quá hay quá ý nghĩa."
"Tập truyện dài thứ mười của Doraemon và nhóm bạn Nobita lại đưa độc giả đến một hành tinh mới, lần này là qua một đám mây màu hồng, một hành tinh xanh đầy muông thú biết nói, sống trong một xã hội địa đàng không tưởng với môi trường hoàn toàn trong sạch, công nghệ bền vững, vắng bóng bạo lực đến nỗi cả thành phố chỉ có một cảnh sát. Nhưng trên bầu trời cao, có một hành tinh đỏ cằn cỗi, đổ nát hoang tàn đổ mưa acid vì những kẻ sống ở đó không biết bảo vệ hành tinh minh đang sống, và đang lăm le xâm lược Ngôi sao Cảm (tên cũ của tập truyện). Cùng lúc đó, ngay tại khu phố Nobita và các bạn đang sống, một khoảnh rừng đang có nguy cơ bị san bằng để lấy đất xây dựng công trình. Ba bối cảnh, như lời gửi gắm của tác giả, Trái đất và nhân loại đang đứng trước ngã ba đường, tương lai của chúng ta là hành tinh xanh hay hành tinh đỏ? Fujiko F. Fujio luôn nhắc lại thông điệp bảo vệ môi trường sống và các loài động thực vật trong sáng tác của mình, dù truyện sáng tác từ những năm 80-90 nhưng đến nay vẫn còn nguyên giá trị, vì loài người chúng ta không có một vị Thượng đế cứu tinh dẫn đường đến một hành tinh mới để làm lại từ đầu như các loài động vật trong truyện. Mức độ bạo lực tăng cao ở cao trào truyện với súng đạn, bom nổ, lửa cháy. Những chi tiết về một utopia dạng sci-fi có năng lượng mặt trời, hệ thống xử lý nước thải, thực phẩm tổng hợp, nhiên liệu tái chế, nguyên liệu sạch... có tính giáo dục."