
Khi mùa đông đến, không khí se lạnh lan tỏa, nhưng Sài Gòn vẫn giữ nét đặc trưng riêng. Bảo, một cô gái trẻ trung, luôn tự tin vào vẻ ngoài của mình. Cô sở hữu đôi mắt hai mí, hàng mi cong vút, đôi môi nhỏ nhắn, má phúng phính và chiều cao lý tưởng khoảng 1m60. Điểm nổi bật nhất là mái tóc tém, tôn lên sự trẻ trung và tinh nghịch.
Gia đình Bảo thuộc dạng bình thường, có cả ba và mẹ, và cô là con một. Cuộc sống của gia đình cô khá giả, không quá giàu có nhưng cũng không đến nỗi khó khăn. Họ sở hữu một tiệm bánh kem khá đông khách.
Năm nay, Bảo tròn 16 tuổi, độ tuổi được xem là tuổi mộng mơ. Cô đã trở thành nữ sinh cấp ba và là một học sinh giỏi, được tuyển thẳng vào một ngôi trường danh tiếng dành cho những học sinh xuất sắc. Ba mẹ cô vô cùng tự hào về thành tích của con gái.
Hôm nay là ngày đầu tiên Bảo đến trường, cô cảm thấy rất hào hứng. Cô là một người tự lập, không cần sự giúp đỡ của ba mẹ trong việc đi học. Tuy nhiên, thay vì mái tóc tém mượt mà thường thấy, cô lại chọn mái tóc đen giả ngắn và đeo kính cận dày 5 đi-ốp, tạo nên một diện mạo hoàn toàn khác biệt. Mục đích của cô là không muốn thu hút sự chú ý.
Cô đến trường bằng xe đạp.
- Các em, hôm nay lớp ta có học sinh mới, các em hãy giúp đỡ bạn nhé - Cô giáo nói. - Em vào đi.
- Chào các bạn, mình là Huỳnh Ngọc Bảo, mong các bạn giúp đỡ - Bảo vui vẻ chào hỏi.
- Chà, lại thêm một cô bé ngốc nghếch nữa, chẳng có gì đặc biệt - Một nữ sinh nói.
- Ừ, xấu xí thật - Một nữ sinh khác nhận xét.
- Phew..... - Bảo thở phào nhẹ nhõm khi nghe những lời nói đó.
![]() | ![]() | ![]() |
3 nhận xét