
Sự việc diễn ra tại một con hẻm nhỏ, quanh năm lún sâu trong những ổ gà, vốn đã lâu ngày không được sửa sang. Điều này cũng dễ hiểu, bởi lẽ sự quan tâm của mọi người thường tập trung vào những công trình lớn hơn, quan trọng hơn cho thành phố, chẳng hạn như việc xây dựng thêm các cây cầu dành cho người đi bộ.
“Chúng ta hãy cùng nhau chung tay góp sức để giải quyết vấn đề này”, các hộ dân trong hẻm đã đi đến quyết định như vậy. Ngay lập tức, một cuộc họp của toàn thể cư dân hẻm đã được triệu tập. Ông hẻm trưởng đã khẳng định một cách dứt khoát rằng, việc đóng góp kinh phí cần phải đảm bảo sự công bằng.
Vậy, công bằng ở đây được hiểu như thế nào? Quan điểm của ông hẻm trưởng là chia đều số tiền đóng góp cho tất cả các hộ dân. Một giải pháp đơn giản và dễ thực hiện! Tuy nhiên, ý kiến này đã không nhận được sự đồng tình hoàn toàn.
Một số người cho rằng, việc chia đều như vậy là không hợp lý, bởi vì số lượng thành viên trong mỗi gia đình là khác nhau, dẫn đến mức độ gây hao mòn đường hẻm cũng sẽ khác nhau. Do đó, nên chia theo số lượng nhân khẩu. Ý kiến này nghe có vẻ thuyết phục.
Nhưng việc chia theo đầu người lại nảy sinh một vấn đề khác: người lớn và trẻ em, người khỏe mạnh và người ốm yếu, đều có mức độ ảnh hưởng đến đường hẻm khác nhau. Rõ ràng, trẻ em không thể gây hư hại đường xá nhiều như người lớn...



1 nhận xét