
Yêu một người, đồng nghĩa với việc chấp nhận và trân trọng toàn bộ con người của họ.
Hai trái tim hòa quyện, trở thành một thể thống nhất.
Cảm mến cậu... yêu cậu...
Tình cảm ấy đến một cách tự nhiên, không hề hay biết.
***
“- Cậu không được phép như vậy, cậu phải chơi cùng tớ.”
“- Tại sao tớ lại phải chơi với cậu? Tớ không thích điều đó.”
“- Không được đâu, cậu nhất định phải chơi với tớ, nếu không tớ sẽ không biết tìm ai để chơi cùng nữa. Làm ơn đi mà…”
“- Không! Chơi với con gái thật phiền phức, suốt ngày mè nheo.”
“- Tớ hứa sẽ không mè nheo đâu.”
“- ...Vậy là sẽ khóc lóc sao?”
“- Tớ cũng sẽ không khóc đâu.”
“- Thôi được rồi. Tóm lại, tớ sẽ không chơi cùng con gái đâu…”
Cậu bé với vẻ ngoài điển trai, trắng trẻo nói xong liền quay người bước đi, bỏ lại cô bé với mái tóc thắt bím hai bên đang ngồi bệt dưới đám cỏ, đôi mắt ngấn lệ.
Đột nhiên, cô bé đứng bật dậy, rồi nhanh chóng tóm lấy cổ áo của cậu bé bướng bỉnh đang đi phía trước và hét lớn:
“- Nếu cậu nhất quyết không chơi với tớ, sau này nhất định tớ sẽ lấy cậu!”
“- Cái gì cơ? Không, tớ sẽ không lấy cậu đâu. Cậu... dữ tợn như hổ, ai mà muốn cưới cậu chứ!” Cậu bé năm tuổi nghe lời đe dọa của cô bé đáng yêu kia, giật mình quay lại.
Thế là hai đứa trẻ năm tuổi cứ đuổi nhau chạy quanh đám cỏ, vượt qua từng bụi cây. Một đứa thì liên tục lắc đầu, còn đứa kia thì đuổi theo sau, không ngừng đe dọa.
Tiếng cười nói rộn rã của hai đứa trẻ hòa cùng ánh nắng chiều và những cơn gió nhẹ, lớn dần theo thời gian…
![]() | ![]() | ![]() |
1 nhận xét