
Thượng Nguyên khẽ nhíu môi, hướng ánh nhìn sang phía khác. Cô thừa nhận những lời Vũ Hằng vừa nói hoàn toàn chính xác. Đã từ lâu, Vũ Tâm luôn âm thầm quan tâm đến cô, sẵn sàng làm mọi điều vì cô.
Tuy nhiên, trong lòng Thượng Nguyên lại không hề nảy sinh bất kỳ cảm xúc lãng mạn nào, ngoài mối quan hệ thân thiết như anh em.
Cô trân trọng sự quan tâm của Vũ Tâm, nhưng tình cảm đó không đủ để đáp lại.
Vũ Tâm đã dành nhiều sự chú ý cho Thượng Nguyên, và cô nhận thức rõ điều đó.
Dù vậy, Thượng Nguyên vẫn giữ vững quan điểm của mình, không muốn làm tổn thương bất kỳ ai.
Thượng Nguyên được hỏi đến tình hình tìm kiếm việc làm.
Cậu trả lời với vẻ mặt buồn rầu:
- Tôi vẫn chưa tìm được việc nào cả. Trong tình hình kinh tế hiện tại, việc tìm kiếm cơ hội làm việc là một thách thức lớn. Đặc biệt với một sinh viên từ quê, lại không có bằng cấp cao như tôi, mọi việc càng trở nên khó khăn hơn. Tôi đang trăn trở về việc trang trải tiền thuê nhà và chi phí học tập cho ba em.
Thượng Nguyên che mặt, giọng nói đầy ưu tư:
- Nếu cha mẹ tôi còn ở bên, có lẽ cuộc sống của chúng tôi đã không khó khăn đến thế. Càng suy nghĩ, tôi càng cảm thấy bất lực trước số phận.
Vũ Hằng bày tỏ sự thông cảm:
- Rất tiếc, tôi không thể hỗ trợ gì cho bạn vào lúc này.
Đúng lúc đó, cô bạn đề xuất:
- Hay để tôi nhờ anh Vũ Tâm giúp bạn tìm việc nhé?
![]() | ![]() | ![]() |
2 nhận xét