
Nếu bạn mong đợi một câu chuyện tình yêu lãng mạn, ngọt ngào như những bộ phim truyền hình Hàn Quốc, với một kết thúc viên mãn như trong giấc mơ, thì đây không phải là câu chuyện dành cho bạn.
Nửa đầu của câu chuyện này mang đến sự dịu dàng, êm ái và thơ mộng – một phần mà nhiều người yêu thích. Tuy nhiên, nửa sau lại là một bức tranh hoàn toàn khác: dữ dội, ồn ào, đầy đau khổ, tuyệt vọng, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và sự hồi sinh.
Khác với những tác phẩm được công bố rộng rãi, tôi chỉ là một người ngoài cuộc, không phải là một nhà văn chuyên nghiệp. Tôi chưa từng có tác phẩm văn học nào được biết đến trước đây.
Do đó, trong những dòng viết này, bạn sẽ không tìm thấy những từ ngữ hoa mỹ, trau chuốt. Thay vào đó, đây chỉ là một cách thể hiện cảm xúc chân thật, có phần ngô nghê của một người thích viết blog.
Khi bắt đầu viết câu chuyện này, tôi đang trải qua một giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Tôi cảm thấy bế tắc trong công việc, gặp vấn đề với bạn bè và tài chính, và liên tục đối mặt với những điều xui xẻo.
Tôi có một công việc mà nhiều người khao khát, nhưng tôi nhận ra rằng nó không phù hợp với mình. Một người bạn thân đã thay đổi vì sự ích kỷ, khiến tôi cảm thấy mất mát. Thêm vào đó, tôi phải đối mặt với một khoản nợ lớn, không biết làm sao để trả hết…
Tôi đã ngồi một mình, lật lại những trang nhật ký cũ, những kỷ niệm của một thời trước khi có blog, những kỷ niệm mà tôi nghĩ rằng sẽ không bao giờ được chia sẻ với ai.
Tôi cảm thấy buồn bã và quyết định phá vỡ sự im lặng. Tôi bắt đầu viết!
Khi đặt bút xuống, tôi không biết mình sẽ viết đến đâu. Tôi chỉ viết như một cách để trốn tránh những rắc rối đang gặp phải. Nhưng rồi, cảm hứng bất ngờ ập đến, khiến tôi càng viết càng say mê. Có những lúc tôi vui vẻ, có những lúc tôi ứa nước mắt, có những lúc tôi buồn vô hạn, và có những lúc tôi nhớ… nhớ đến da diết!
Đã có lúc tôi muốn dừng lại, khi những điều êm ả sắp kết thúc. Tôi sợ rằng sự thật sẽ gây sốc cho độc giả, những ấn tượng tốt đẹp mà họ dành cho câu chuyện sẽ tan biến.
Tôi cũng phân vân không biết có nên kể hết mọi chuyện hay không. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định tiếp tục, vì câu chuyện đã lan rộng ngoài tầm kiểm soát. Mọi người đã chia sẻ và đọc nó, gửi những bình luận, động viên, và quan trọng nhất là những lời cảm ơn.
Chính những lời cảm ơn ấy đã khiến tôi không thể dừng câu chuyện của mình lại giữa chừng.
![]() | ![]() | ![]() |
1 nhận xét