
Năm năm đã trôi qua kể từ ngày anh rời đi, mang theo một trái tim vỡ vụn. Sự phản bội của em, việc em chọn một người đàn ông có nhiều ưu thế hơn anh, đã để lại một vết sẹo sâu sắc. Anh đã tự nhủ, sẽ có một ngày em phải hối hận vì hành động đó.


Sau khi anh bước đi, em đã không kìm được những giọt nước mắt. Hoàn cảnh lúc bấy giờ khiến em không còn lựa chọn nào khác, đành phải để anh tin rằng em đã phản bội. Sự thật là như vậy, bởi nếu em không phản bội, thì người cha của đứa trẻ em đang mang thai sẽ là ai?
Năm năm sau, anh trở về, và em nhận thấy trong ánh mắt anh sự căm phẫn. Dù biết rằng em đã gây ra cho anh rất nhiều đau khổ, dù trong lòng vẫn còn những kỷ niệm đẹp, nhưng tiếng gọi của con đã níu giữ em lại. Khoảnh khắc anh ôm em vào lòng, thì thầm…
Năm năm trước, tôi đã cảm thấy thỏa mãn khi ôm em vào lòng, chứng kiến anh ta rời đi trong sự tuyệt vọng. Sau năm năm, gương mặt, bờ môi ấy vẫn thuộc về tôi, nhưng lại cảm thấy một khoảng cách khó diễn tả. Đứa con, lẽ ra là sợi dây gắn kết chúng ta, giờ đây không còn khiến em vội vã trở về khi con thơ khóc lóc…
Em đang phân vân, còn tôi thì không thể chấp nhận mất em.
Câu chuyện tình tay ba này sẽ đi đến đâu?


2 nhận xét