
Theo các ghi chép trong sách y học cổ điển Trung Hoa, đặc biệt là Nội kinh tố vấn luận, cùng với những tài liệu do Thừa đạm am, một chuyên gia châm cứu nổi tiếng của Trung Quốc, biên soạn, châm cứu được xem là một phương pháp điều trị bệnh cổ xưa của đất nước này, có niên đại hơn 5.000 năm.
Trong thời kỳ sơ khai, cuộc sống của con người còn nhiều khó khăn, dẫn đến việc cơ thể dễ bị các yếu tố ngoại lai xâm nhập, gây ra các chứng bệnh như đau nhức cơ bắp và co rút gân. Khi mắc bệnh, người xưa thường sử dụng các biện pháp đơn giản như hơ nóng bằng lửa và châm chích bằng đá nhọn – phương pháp được gọi là “thạch khí thời đại”.
Từ những kinh nghiệm thực tiễn trong cuộc sống, các Thánh nhân đã nhận thấy rằng, do cuộc sống còn giản dị, phương pháp chữa bệnh cũng cần phải đơn giản tương ứng. Đôi khi, chỉ cần dùng tay ấn vào các huyệt vị, xoa bóp mạnh các vùng kinh lạc tập trung, hoặc hơ ấm cũng có thể giúp bệnh thuyên giảm.
Các phương pháp trị bệnh thời bấy giờ rất đa dạng, bao gồm: án ma, suy nả, quất thử, huân úy, tẩm dục, đồ hoán, phu triêm, xuy thông, điều nhập, đạo dẫn, châm cứu, chà bóp (massage) để điều chỉnh xương khớp, cạo gió, bắt gió xông giác, tắm thuốc, thoa rưới, đặt dán, thổi thụt, nhét hậu môn, thông khoan bằng thuốc hoặc các phương pháp hỗ trợ tiêu hóa, và sử dụng các kỹ thuật châm đốt vào các kinh lạc và huyệt vị.



1 nhận xét