
Gia Cát Lượng (181-234), với tự là Khổng Minh, là một nhân vật chính trị xuất chúng trong lịch sử Trung Quốc. Vào cuối triều Đông Hán, nhà vua suy yếu, bị các quan lại quyền lực thao túng, khiến triều đình hoàn toàn mất đi kỷ luật.
Các quan chức địa phương lợi dụng tình hình để vơ vét, bóc lột dân chúng, gây ra cuộc sống vô cùng khổ cực cho người dân. Tận dụng sự hỗn loạn này, nhiều anh hùng hào kiệt khắp nơi đã nổi lên, cát cứ và tranh giành lãnh thổ, đẩy đất nước vào tình trạng loạn lạc.
Gia Cát Lượng là một người có tài năng và kiến thức uyên bác, nhưng ông chọn cách ẩn dật tại Nam Dương để trau dồi thêm bản thân và nuôi dưỡng hoài bão lớn lao, mong muốn có thể giúp đỡ dân chúng.
Ngay cả khi còn sống trong một túp lều tranh, ông đã nghiên cứu và phân tích tình hình thời thế một cách chính xác và sắc sảo, dựa trên các yếu tố “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Từ đó, ông nhận thấy thế cục “tam phân thiên hạ” giữa các nước Ngụy, Thục, Ngô.
Sau khi Lưu Bị đích thân đến mời tới ba lần, Gia Cát Lượng đã quyết định giúp đỡ Lưu Bị xây dựng nước Thục, biến nó trở thành một trong ba thế lực hùng mạnh nhất thời Tam Quốc.
Gia Cát Lượng đóng vai trò then chốt trong việc định hình chiến lược và chính sách của nước Thục, góp phần vào sự ổn định và phát triển của quốc gia này.
![]() | ![]() | ![]() |
2 nhận xét