
Thực sự hiếm hoi khi một tác phẩm có thể khiến tôi xúc động đến vậy. Những giọt nước mắt không đến từ những tình tiết ủy mị thường thấy trong phim Hàn, mà xuất phát từ ý chí kiên cường của một cô gái phải đối mặt với căn bệnh không có phương pháp điều trị.
Bạn sẽ phản ứng ra sao nếu một ngày nào đó, bạn biết rằng bản thân sẽ dần mất đi những khả năng vốn có?
Mất đi giọng nói.
Mất đi khả năng vận động.
Hoàn toàn không thể tự mình di chuyển.
Vẫn còn cảm nhận được thế giới, nhưng lại bất lực trong việc thực hiện bất cứ điều gì…
Bạn sẽ cảm thấy thế nào khi biết rằng con đường phía trước đã bị chặn lại hoàn toàn?
Tất cả chỉ còn lại một khoảng không đen tối vô tận…
Bạn sẽ ra sao nếu nhận ra mình trở thành một gánh nặng cho những người xung quanh?
Cho gia đình.
Cho bạn bè.
Và đặc biệt là cho người mình yêu nhất…
Bạn đã bao giờ ước ao, chỉ cần có thể bước đi cũng là một điều kỳ diệu?
Bạn đã bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi được đi xem phim cùng bạn bè, đi mua sắm vào cuối tuần, sum vầy bên mâm cơm gia đình, hay đơn giản chỉ là cầm bút viết…


1 nhận xét